Cô đơn nơi xứ người
Khi quanh mình đầy người mà không ai thật sự biết mình
Cả ngày ở chỗ làm, bạn vẫn cười, vẫn chào hỏi, vẫn góp chuyện được vài câu bằng thứ tiếng không phải của mình. Rồi bạn về nhà, tra chìa khóa vào cửa, và căn phòng đón bạn bằng một sự im lặng đặc quánh. Bạn nấu một bữa ăn cho một người. Điện thoại báo mấy tin nhắn trong nhóm gia đình, ai đó gửi ảnh đám giỗ, ai đó hỏi bâng quơ. Bạn gõ vào đó một câu quen thuộc: con ổn, mọi thứ bên này tốt lắm. Rồi bạn đặt điện thoại xuống, và ngồi đó, giữa một đất nước có hàng triệu người, mà không một ai thật sự biết hôm nay của bạn ra sao.
Nếu bạn thấy mình trong cảnh đó, bài viết này là để ngồi xuống cạnh bạn một lúc.
Nỗi cô đơn không ai nhìn thấy
Cô đơn nơi xứ người có một cái khó riêng: nó gần như vô hình. Nhìn từ bên ngoài, cuộc sống của bạn có vẻ ổn, thậm chí đáng mơ ước. Người ở nhà nhìn vào thấy trời Tây, thấy đường sạch, thấy lương ngoại tệ. Người bản xứ nhìn vào thấy bạn đi làm, đi chợ, sống một cuộc đời bình thường. Không ai thấy cái khoảng lặng sau cánh cửa mỗi tối.
Và chính bạn cũng góp phần giấu nó đi. Gọi về nhà, bạn báo tin vui, lọc hết tin buồn, vì không muốn cha mẹ lo, vì đường xa quá nói ra cũng chẳng ai giúp được, và vì một nỗi ngại khó gọi tên: mình đã chọn ra đi, giờ kêu khổ thì kỳ. Thế là nỗi cô đơn của bạn không có chỗ nào để tồn tại một cách công khai. Nó chỉ sống trong những khoảng một mình, và vì thế nó lớn dần trong im lặng.
Bạn không chỉ mất vài người bạn, bạn mất cả một mạng lưới
Nhiều người tự trách: sao mình yếu đuối thế, người ta cũng xa quê mà có sao đâu. Xin dừng ở đây một chút, vì cách gọi tên vấn đề quyết định cách mình đối xử với nó.
Khi rời quê hương, thứ bạn để lại không phải là vài mối quan hệ rời rạc. Bạn để lại cả một mạng lưới thuộc về đã dệt suốt mấy chục năm: người bạn hiểu mình không cần giải thích, cô hàng xóm biết tên con bạn, quán quen nhớ bạn ăn gì, họ hàng tụ lại mỗi dịp giỗ chạp, và cả cái nền văn hóa nơi bạn nói một câu là người nghe hiểu luôn cả ý sau câu nói. Ở trong mạng lưới đó, bạn được biết đến mà không cần cố gắng.
Qua đây, mạng lưới ấy đứt gần hết cùng một lúc. Thêm rào ngôn ngữ: bạn có thể nói đủ để làm việc, nhưng khó nói đủ để tâm sự, để đùa, để được thấy mình duyên dáng và thông minh như trong tiếng mẹ đẻ. Vậy nên cô đơn xứ người không phải là dấu hiệu bạn kém cỏi hay khép kín. Nó là phản ứng tự nhiên của một con người vừa mất chỗ đứng trong một mạng lưới thuộc về, và chưa kịp có mạng lưới mới.
Cô đơn không phải là bằng chứng bạn yếu đuối. Nó là tín hiệu bạn đang thiếu kết nối, giống như đói là tín hiệu đang thiếu ăn. Không ai tự trách mình vì thấy đói.
Vì sao càng cô đơn càng dễ kẹt
Có một vòng luẩn quẩn mà tâm lý học mô tả khá rõ. Khi cô đơn kéo dài, lòng mình dần chuyển sang chế độ tự vệ: mình bắt đầu ngại gặp người, nghĩ rằng có gặp cũng chẳng ai hiểu, rằng mình làm phiền người ta, rằng tiếng mình dở thế này nói chuyện ai nghe. Càng nghĩ vậy càng rút về, càng rút về càng cô đơn. Cái vòng đó không phải lỗi tính cách của bạn. Nó là cách một trái tim bị thiếu kết nối lâu ngày tự bảo vệ mình khỏi thêm một lần hụt hẫng.
Biết được vòng này là đã tháo được một nửa. Vì bạn sẽ nhận ra: cái giọng nói bảo rằng đừng gặp ai nữa, chẳng ích gì đâu, không phải là sự thật về thế giới. Nó chỉ là triệu chứng của chính nỗi cô đơn.
Góc chánh niệm: ngồi được với nỗi cô đơn một lúc
Trước khi nói đến chuyện xây kết nối mới, có một việc nhỏ hơn mà quan trọng không kém: học ngồi với nỗi cô đơn mà không hoảng.
Buổi tối, khi cảm giác trống trải dâng lên, phản xạ thường gặp là lấp nó ngay: lướt điện thoại tới khuya, mở phim để có tiếng người, ăn cho có việc làm. Lấp thì qua được tối đó, nhưng nỗi cô đơn không được nhìn thấy thì hôm sau lại về, nguyên vẹn.
Thực hành quan sát tâm dạy một cách khác: thay vì chạy trốn cảm giác, thử ngồi lại với nó vài phút. Nhắm mắt, để ý xem cô đơn nằm ở đâu trong cơ thể, ngực trống, cổ nghẹn, hay vai nặng. Không cần đuổi nó đi, không cần phân tích, chỉ ở đó và thở. Bạn sẽ thấy một điều lạ: cảm giác ấy, khi được nhìn thẳng, không đứng yên. Nó dâng lên, rồi dịu xuống, như một đợt sóng. Mình vẫn còn nguyên sau đợt sóng. Cái biết đó, rằng mình ngồi được với nỗi cô đơn mà không vỡ, chính là nền để mình dám bước ra ngoài trở lại.
Xây lại từng sợi, không cần cả tấm lưới ngay
Mạng lưới thuộc về ở quê được dệt trong mấy chục năm. Vậy nên đừng đòi mình dệt lại nó trong vài tháng, và đừng lấy nó làm chuẩn để chấm điểm cuộc sống hiện tại. Kết nối nơi xứ người xây lại được, nhưng nó xây từng sợi một.
Ba sợi kết nối nhỏ để bắt đầu
Một người: nghĩ xem quanh bạn có ai mình thấy dễ chịu, một đồng nghiệp, một phụ huynh cùng trường con, một chị người Việt gặp ở chợ. Tuần này, chủ động một lần: rủ uống cà phê, hỏi thăm một câu ngoài xã giao. Chỉ một người, không cần nhiều.
Một nhóm: tìm một chỗ có mặt đều đặn, nhóm người Việt ở khu mình, một lớp học, một hội phụ huynh, một nhóm đi bộ. Sự thân quen không đến từ những cuộc gặp sâu sắc ngay, nó đến từ việc gặp lại cùng những gương mặt đủ nhiều lần.
Một thói quen: chọn một việc lặp lại hằng tuần ở cùng một nơi, mua rau đúng một hàng, đi lễ hay đi chùa đúng một chỗ, chạy bộ đúng một công viên. Được một nơi chốn nhận ra mình cũng là một dạng thuộc về.
Và một điều nữa, có khi là điều khó nhất: cho phép mình nói thật với ít nhất một người rằng mình không ổn. Không cần kể hết, chỉ cần một câu: dạo này tôi thấy cô đơn quá. Nỗi cô đơn được nói ra với một người lắng nghe sẽ nhẹ đi một nửa. Nó chỉ nặng nhất khi mình ôm một mình.
Một điều để bạn mang theo
Nếu tối nay căn phòng lại lặng ngắt, xin nhớ giúp tôi điều này: bạn cô đơn không phải vì bạn có vấn đề. Bạn cô đơn vì bạn đã rời một mạng lưới thuộc về để bắt đầu lại từ đầu, một việc thuộc loại khó nhất đời người, và bạn đang làm nó mỗi ngày.
Tấm lưới mới sẽ không hiện ra trong một đêm. Nhưng mỗi lần bạn chủ động chào một người, có mặt ở một nhóm, nói thật một câu về lòng mình, là bạn đang dệt thêm một sợi. Dệt chậm cũng được. Miễn là đừng ngừng dệt, và đừng quên: người phụ nữ đang một mình nơi xứ người ấy xứng đáng được thuộc về, ở bất cứ đâu chị đứng.
Nguồn tham khảo
- Tâm lý học: cô đơn như một tín hiệu của nhu cầu kết nối, khác với việc ở một mình; vai trò của mạng lưới xã hội với sức khỏe tinh thần người di cư.
- Nghiên cứu về thích nghi văn hóa: giai đoạn đầu định cư thường đi kèm mất mát các mối quan hệ thân thuộc và cảm giác thuộc về.
- Vipassana theo truyền thống S. N. Goenka: quan sát cảm giác khó chịu mà không chống lại, không chìm vào.
Bài viết là chia sẻ tri thức và trải nghiệm, không thay thế cho tư vấn y tế, tâm lý hay pháp lý chuyên môn. Nếu bạn đang trong khủng hoảng hoặc có ý nghĩ làm hại bản thân, xin tìm tới chuyên gia hoặc một đường dây hỗ trợ gần bạn.
Nếu bạn muốn trò chuyện, hãy nhắn Hằng một câu. Bạn không phải đi một mình.