Người thứ ba: nỗi khổ không ai muốn nghe
Viết cho cả người đang đứng trong bóng tối và người bị chen ngang, vì nỗi khổ nào cũng cần được nhìn thấy
Có hai người phụ nữ chưa từng gặp nhau, nhưng đêm nay cùng mất ngủ vì một người đàn ông. Một người vừa xóa vội tin nhắn, quen với việc không bao giờ được nắm tay ai giữa phố, tự dặn mình "lần này gặp nốt rồi thôi" đến lần thứ mười. Một người nằm cạnh chồng mà thấy như nằm cạnh người lạ, chiều nay vừa thấy một cái tên lạ trong điện thoại anh, và đang tự hỏi mình thiếu gì. Hai nỗi khổ rất khác nhau. Nhưng có một điểm chung: cả hai đều khó mở miệng kể với ai, vì kể ra, một người sợ bị mắng, một người sợ bị thương hại.
Bài này không viết để phán xử ai đúng ai sai. Chuyện đúng sai, mỗi người tự biết với đời mình. Bài này viết để nhìn vào nỗi khổ, ở cả hai phía, vì nỗi khổ không được nhìn thấy thì không bao giờ tự tan.
Nỗi khổ của người đứng trong bóng tối
Nếu bạn đang là người thứ ba, có lẽ bạn đã tự mắng mình nhiều hơn bất cứ ai có thể mắng bạn. Bạn biết chuyện này sai. Bạn đã thề dứt ra không biết bao nhiêu lần. Nhưng cứ mỗi lần người đó quay lại, dịu dàng đúng lúc bạn yếu lòng nhất, mọi quyết tâm lại tan.
Cái khổ của vị trí này ít ai hiểu: bạn chỉ được yêu trong bóng tối. Không được kể về người mình thương, không có mặt trong những dịp quan trọng của họ, không có quyền ghen, không có quyền đòi hỏi, thậm chí không có quyền buồn một cách công khai. Tình cảm của bạn tồn tại trong những khe hở thời gian của một cuộc đời khác. Và đau nhất là cái vòng lặp này: càng chỉ được yêu lén lút, bạn càng ngầm tin rằng mình chỉ xứng đáng được yêu kiểu đó. Cái tin ngầm ấy mới là sợi xích thật, chứ không phải người đàn ông kia.
Đằng sau sự không dứt ra được, thường không phải là sự trơ lì đạo đức như người ngoài tưởng, mà là những thứ rất người: dính mắc đã ăn sâu, nỗi sợ cô đơn, cảm giác giá trị bản thân thấp đến mức "được một phần của ai đó còn hơn không là gì của ai". Nhìn ra được những thứ đó trong mình không phải để bao biện, mà để biết mình thật ra đang đói cái gì.
Nỗi khổ của người bị chen vào
Còn nếu bạn là người vợ, người yêu bị chen ngang, thì nỗi khổ của bạn có một cái tên rất chính đáng, nhưng cách nó gặm bạn thì ít ai thấy hết.
Bởi cú đau không dừng ở sự phản bội. Nó lan vào tận chỗ sâu nhất: bạn bắt đầu lấy mình ra so với một người có khi chưa từng gặp mặt. Người ta trẻ hơn chăng, thú vị hơn chăng, mình đã cũ đi từ lúc nào. Bạn soi gương và thấy toàn khuyết điểm, dù trước đó bạn chưa từng nhìn mình khắc nghiệt vậy. Sự chen ngang không chỉ lấy đi lòng tin của bạn với một người đàn ông. Nó xúi bạn quay lại chống chính mình.
Nếu bạn đang ở chỗ đó, xin giữ chắc một điều: việc một người đàn ông hướng ra bên ngoài nói về những khoảng trống trong anh ta và trong mối quan hệ, những khoảng trống mà lẽ ra phải được gọi tên và cùng nhau đối diện. Nó không phải là phép đo đếm rằng bạn thua một người phụ nữ khác. Bạn không thua ai cả. Bạn đang đau vì bị phụ lòng, đó là chuyện khác hẳn với chuyện kém cỏi.
Ở cả hai phía của câu chuyện này, có một nỗi khổ giống nhau đến lạ: người phụ nữ nào cũng đang lấy hành vi của một người khác ra làm thước đo giá trị của chính mình.
Điều mình thật sự khao khát là gì
Bây giờ là câu hỏi trung tâm, cho người đang đứng trong bóng tối, và thật ra cho cả người đang cố níu một cuộc hôn nhân chỉ còn vỏ: gạt hết mọi thứ sang một bên, điều mình thật sự khao khát là gì?
Thử ngồi thật yên và trả lời. Tôi đoán câu trả lời hiếm khi là "tôi muốn những cuộc hẹn giấu giếm" hay "tôi muốn giữ một người bằng mọi giá". Nó thường là: tôi muốn được yêu trọn vẹn. Được một người chọn mình giữa ban ngày, đàng hoàng, không phải chia phần với ai. Được ở trong một mối quan hệ mà mình không phải giấu, không phải canh, không phải đoán.
Khi đã gọi tên được điều đó, hãy đặt nó cạnh mối quan hệ hiện tại và hỏi một câu tỉnh táo: mối quan hệ này, trong hình dạng thật của nó hôm nay, không phải trong lời hứa về ngày mai, có khả năng cho mình điều mình khao khát không? Đừng vội trả lời để tự an ủi. Cứ để câu hỏi nằm đó vài ngày. Câu trả lời trung thực có thể rất đau. Nhưng nó là cánh cửa duy nhất, vì người ta chỉ rời được một chỗ thiếu thốn khi nhìn nhận rằng mình xứng đáng với sự đủ đầy.
Từ bi với mình để đủ sức chọn
Nghe ngược đời, nhưng thứ giúp người ta bước ra khỏi vùng xám hiếm khi là sự tự sỉ vả. Tự mắng mình chỉ làm mình kiệt sức và tủi thân thêm, mà người kiệt sức và tủi thân thì lại càng cần một vòng tay, bất kể vòng tay đó của ai. Vòng lặp cứ thế khép kín.
Cái phá được vòng lặp là điều ngược lại: từ bi với chính mình. Nhìn mình như nhìn một người em gái đang mắc kẹt: "Em đang khổ. Em đã khát tình thương đến mức nhận cả phần thiếu. Không sao, chị thấy em rồi". Từ bi không phải là dễ dãi cho qua. Từ bi là ngừng đánh, để dành sức mà đi. Người được chính mình thương thì mới có nội lực để từ chối những gì làm mình nhỏ đi.
Và nếu nỗi khổ này đã kéo quá dài, kéo theo mất ngủ triền miên, tuyệt vọng, hay cảm giác bế tắc không lối ra, thì tìm đến một nhà tâm lý là lựa chọn nghiêm túc và xứng đáng. Có những nút thắt cần một người ngoài cuộc có chuyên môn cùng gỡ, và đi tìm sự giúp đỡ là hành động của người biết quý cuộc đời mình.
Một câu hỏi cho những ngày giằng xé
Dù bạn đang ở phía nào của câu chuyện, khi lòng rối quá, thử làm điều này.
Tìm một tấm ảnh của bạn hồi nhỏ, tầm năm bảy tuổi. Nhìn đứa bé đó một lúc. Rồi tự hỏi: mình mong cuộc đời tình cảm của đứa bé này, khi nó lớn lên, trông như thế nào? Mình mong nó được yêu ra sao, được đối xử ra sao?
Viết câu trả lời ra giấy. Rồi so với hiện tại, không phải để tự trách, mà để định hướng. Mọi quyết định sắp tới, thử lấy đứa bé đó làm mốc: lựa chọn này đưa nó lại gần hay ra xa cuộc đời mà nó xứng đáng? Bạn không cần quyết hôm nay. Chỉ cần từ hôm nay, mọi bước đi có một ngôi sao để dò đường.
Không ai phải ở mãi trong vùng xám
Tôi không biết bạn sẽ chọn gì, và tôi tin đó phải là lựa chọn của bạn, không phải của dư luận, không phải của nỗi sợ. Tôi chỉ biết chắc một điều: vùng xám không phải là nơi để ở lâu dài. Nó bào con người ta mòn đi từng ngày, ở cả hai phía.
Và tôi cũng biết điều này: khao khát được yêu trọn vẹn, đàng hoàng, giữa ban ngày, là một khao khát chính đáng. Nó không mất đi vì bạn đã từng đi đường vòng, cũng không mất đi vì bạn đã từng bị phụ. Nó vẫn ở đó, nguyên vẹn, chờ bạn đủ thương mình để đi về phía nó. Chậm cũng được. Miễn là đi.
Nguồn tham khảo
- Tâm lý học: dính mắc trong các mối quan hệ không trọn vẹn, lòng tự trọng và nỗi sợ cô đơn; tác động của phản bội lên lòng tin và hình ảnh bản thân.
- Tâm từ bi trong thực hành chánh niệm: trắc ẩn với chính mình như nền tảng để nhìn rõ và lựa chọn.
Bài viết là chia sẻ tri thức và trải nghiệm, không thay thế cho tư vấn y tế, tâm lý hay pháp lý chuyên môn. Nếu bạn đang trong khủng hoảng hoặc có ý nghĩ làm hại bản thân, xin tìm tới chuyên gia hoặc một đường dây hỗ trợ gần bạn.
Nếu bạn muốn trò chuyện, hãy nhắn Hằng một câu. Bạn không phải đi một mình.