ĐÀO THỊ HẰNG
Thân thể và tuổi tác · Thân tâm

Mất ngủ, mệt rã: khi cơ thể lên tiếng thay cho nỗi lòng

Lắng nghe thân thể như lắng nghe một người đưa tin

Đào Thị Hằng7 tháng 8, 202611 phút đọc

Một giờ sáng. Cả nhà ngủ hết, chỉ mình chị còn thức. Người thì mệt rã, mắt cay, vậy mà vừa đặt lưng xuống là cái đầu bật dậy chạy: chuyện công ty, tiền học của con, câu nói của mẹ chồng tuần trước, một nỗi lo không rõ hình thù về ngày mai. Chị đổi tư thế, đếm nhịp thở, cầm điện thoại rồi lại bỏ xuống. Đồng hồ nhích sang hai giờ. Chị bắt đầu lo về chính việc không ngủ được, và cái lo ấy làm chị tỉnh hơn nữa.

Sáng ra, chị vẫn dậy nấu ăn, đưa con đi học, đi làm. Ai hỏi thì bảo khỏe. Nhưng cái mệt này lạ lắm: ngủ thêm cũng không đỡ, cuối tuần nghỉ cũng không hồi. Mệt như thể có ai rút điện từ bên trong.

Nếu bạn đang sống những đêm như thế, bài này muốn ngồi xuống cạnh bạn một lát.

Khi cái mệt không nằm ở cơ bắp

Có một loại mệt đến từ làm việc nặng, ngủ một giấc là đỡ. Và có một loại mệt khác: mệt dai dẳng, không tương xứng với việc mình làm, kèm theo đêm khó ngủ, vai gáy cứng, bụng dạ thất thường, người lúc nào cũng như căng một sợi dây.

Với nhiều phụ nữ, loại mệt thứ hai này có một phần gốc rễ ít ai nhìn: những điều chưa được nói ra. Nỗi ấm ức nuốt xuống cho êm nhà. Nỗi buồn không dám kể vì sợ bị chê yếu đuối. Nỗi lo gánh một mình vì "nói ra cũng chẳng ai giúp được". Cảm xúc bị dồn xuống mãi thì không biến mất. Nó chỉ đổi chỗ ở, từ lòng chuyển sang thân. Ban ngày ta bận, đè nó xuống được. Ban đêm, khi mọi thứ lặng đi, nó trồi lên, và cái đầu bắt đầu chạy.

Nói cách khác, có những cơn mất ngủ không phải là bệnh của giấc ngủ. Nó là tiếng gõ cửa của một nỗi lòng chưa được lắng nghe.

Cơ thể là người trung thực nhất trong nhà. Khi miệng nói "em ổn", nó là nơi duy nhất không chịu nói dối theo.

Vì sao ta quen bỏ ngoài tai tiếng nói của thân

Phụ nữ mình được khen khi chịu đựng giỏi. Ốm vẫn nấu cơm, mệt vẫn cười, đau vẫn "không sao đâu". Cái nết chịu đựng ấy từng giúp ta qua nhiều đoạn khó, nhưng nó có một mặt trái: ta mất dần khả năng nghe thân mình. Tín hiệu mệt bị dán nhãn "lười". Tín hiệu quá tải bị dán nhãn "yếu". Ta uống thêm cà phê, cố thêm chút nữa, và tự hào về việc mình gồng được.

Cho đến khi thân không nói khẽ nữa. Mất ngủ triền miên, tim hồi hộp, cái mệt rút cạn. Đó không phải cơ thể phản bội ta. Đó là người đưa tin đã gõ cửa nhiều lần quá mà không ai mở, nên phải gõ to lên.

Chỉ trị triệu chứng thì như tắt chuông báo cháy

Khi mất ngủ, phản xạ đầu tiên của ta thường là tìm cách "diệt" nó: thử đủ mẹo, đủ loại trà, nằm sớm hơn, ép mình ngủ. Những cách ấy có chỗ dùng của nó. Nhưng nếu gốc của đêm trắng là nỗi lòng bị nén, thì chỉ xử lý giấc ngủ cũng giống như nghe chuông báo cháy mà chỉ lo tắt chuông. Chuông im được một lúc, đám cháy vẫn đó.

Cái cần thêm, bên cạnh chăm sóc giấc ngủ, là cho nỗi lòng một lối ra. Cảm xúc được gọi tên thì bớt phải mượn thân để lên tiếng. Điều này không thay thế việc đi khám, mà đi cùng với nó.

Lắng nghe thân, bắt đầu từ đâu

Trong thiền Vipassana, có một thực hành nền tảng: rà quan sát cảm giác trên thân, từ đỉnh đầu xuống bàn chân, không phán xét, không cố thay đổi gì. Chỉ ghi nhận: trán đang căng, hàm đang nghiến, ngực đang tức, bụng đang cuộn. Lần đầu làm, nhiều người ngạc nhiên: hóa ra mình mang từng ấy thứ trên người cả ngày mà không biết.

Điều lạ là chỉ riêng việc được nhận biết đã làm thân dịu đi một phần. Giống một đứa trẻ khóc mãi vì không ai nhìn, khi có người quay lại nhìn nó, nó nấc nhẹ dần. Thầy Thích Nhất Hạnh dạy về lại với thân bằng hơi thở ý thức: thở vào, biết mình đang thở vào, thở ra, biết toàn thân đang có mặt. Không cần kỹ thuật gì cao siêu. Chỉ cần có mặt với thân mình như có mặt với một người bạn ốm.

Và rồi, khi thân dịu bớt, thử hỏi nó một câu: mình đang mang nỗi gì mà chưa nói ra? Có khi câu trả lời đến ngay, có khi phải hỏi nhiều lần. Viết ra giấy, kể với một người tin được, khóc một trận tử tế. Cảm xúc có đường ra rồi thì ban đêm nó bớt phải đợi ta ở trên giường.

Một điều nhỏ bạn có thể thử

Tối nay, trước giờ ngủ, thử mười phút này thay vì cầm điện thoại.

Nằm xuống, đặt một tay lên bụng. Thở vào chậm, cảm nhận bụng phồng lên. Thở ra chậm hơn một chút, cảm nhận bụng xẹp xuống. Làm mươi hơi như vậy.

Rồi rà một lượt từ đầu xuống chân, đến đâu hỏi thầm đến đó: trán ơi, đang căng hay đang mềm? Hàm ơi? Vai ơi? Ngực ơi? Gặp chỗ nào đang gồng, không cần ép nó thả ra, chỉ nói thầm: "mình biết rồi, mình ở đây". Nếu cái đầu lại chạy, không sao, đó là việc của cái đầu, mình nhẹ nhàng quay lại với hơi thở.

Đêm nay có thể bạn vẫn khó ngủ. Thực hành này không phải công tắc đèn. Nó là lời nhắn gửi cho thân: từ nay có người chịu nghe rồi. Nghe đều đặn, thân sẽ bớt phải hét.

Khi nào cần đi khám, và điều đó không có gì xấu hổ

Xin nói phần này thật rõ, vì nó quan trọng.

Lắng nghe thân tâm không thay thế được bác sĩ. Nếu bạn mất ngủ kéo dài nhiều tuần liền, hãy đi khám, vì mất ngủ kéo dài có thể liên quan đến nhiều nguyên nhân sức khỏe khác nhau mà chỉ người có chuyên môn mới xác định được. Đừng tự đoán, cũng đừng tự mua thuốc theo lời mách.

Và hãy đặc biệt lưu ý nếu kèm theo mất ngủ là: buồn bã hoặc trống rỗng gần như cả ngày, kéo dài trên hai tuần, mất hứng thú với những điều từng thích, ăn uống thay đổi hẳn, thấy mình vô dụng, hay có lúc nghĩ rằng biến mất đi thì mọi người đỡ khổ. Những dấu hiệu ấy cần được một bác sĩ hoặc chuyên gia tâm lý lắng nghe càng sớm càng tốt. Đi khám tâm lý không có nghĩa là "bị điên", cũng như đi khám tim không có nghĩa là hết đường sống. Đó chỉ là chăm sóc một bộ phận của mình đang cần giúp đỡ.

Khi bạn cần được đỡ ngay

Nếu có lúc bạn nghĩ đến việc làm hại chính mình, xin đừng ở một mình với ý nghĩ ấy. Hãy nói ngay với một người bạn tin cậy và tìm đến hỗ trợ chuyên môn sớm nhất có thể.

Ngôi nhà Bình yên (Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam)

Tư vấn và nơi tạm lánh miễn phí cho phụ nữ, trẻ em bị bạo lực. Đường dây nóng hoạt động 24/7.

Gọi 1900 969 680

Tổng đài Quốc gia Bảo vệ Trẻ em

Miễn phí, 24/7, tiếp nhận thông tin và hỗ trợ về bạo lực, xâm hại, và các vấn đề liên quan tới trẻ em và gia đình.

Gọi 111

Nếu bạn hoặc con bạn đang gặp nguy hiểm ngay lúc này, hãy gọi 113 hoặc tới nơi an toàn gần nhất trước. Nếu bạn có ý nghĩ làm hại bản thân, xin tìm tới bác sĩ, chuyên gia tâm lý, hoặc một người bạn tin cậy ngay hôm nay.

Một câu để mang theo

Cơ thể bạn không chống lại bạn. Suốt những năm bạn gồng gánh, nó là người duy nhất đã ở cùng bạn từng giây, và bây giờ nó chỉ đang xin được lắng nghe. Đêm nay, nếu giấc ngủ chưa đến, đừng biến chiếc giường thành chỗ tự trách. Đặt tay lên ngực, thở vài hơi chậm, và nói với mình: mình đã mệt thật, và mình được phép mệt.

Được thừa nhận, cái mệt sẽ bớt cô đơn. Mà bớt cô đơn, chính là bước đầu của mọi hồi phục.

Nguồn tham khảo

  • Vipassana theo truyền thống S. N. Goenka: quan sát cảm giác trên thân (body scan) như cửa ngõ nhìn vào tâm.
  • Tâm lý học: mối liên hệ giữa căng thẳng, cảm xúc bị dồn nén và các biểu hiện trên cơ thể, diễn giải phổ thông, không thay thế chẩn đoán y khoa.
  • Thích Nhất Hạnh, thực hành hơi thở ý thức và về lại với thân.

Bài viết là chia sẻ tri thức và trải nghiệm, không thay thế cho tư vấn y tế, tâm lý hay pháp lý chuyên môn. Nếu bạn đang trong khủng hoảng hoặc có ý nghĩ làm hại bản thân, xin tìm tới chuyên gia hoặc một đường dây hỗ trợ gần bạn.

Nếu bạn muốn trò chuyện, hãy nhắn Hằng một câu. Bạn không phải đi một mình.

Đào Thị Hằng
Australia · 2026