Ở nhà lo con mà bị coi là không làm gì
Công việc vô hình vẫn là công việc, và người làm nó xứng đáng được nhìn thấy
Năm giờ sáng chị dậy, nấu cháo cho đứa nhỏ, chuẩn bị đồ ăn trưa cho đứa lớn mang đi học. Sáu giờ gọi hai đứa dậy, một đứa khóc vì tìm không ra chiếc tất. Bảy giờ đưa con đi học, ghé chợ, về giặt hai máy đồ, lau nhà, nấu trưa cho ông bà nội. Chiều đón con, kèm bài, tắm rửa cho tụi nhỏ, nấu tối, dọn dẹp. Mười giờ đêm chị ngồi xuống lần đầu tiên trong ngày mà không phải làm gì. Đúng lúc đó, chồng chị buông một câu qua vai, không ác ý, chỉ vô tâm: "Em ở nhà cả ngày có làm gì đâu mà than mệt."
Chị không cãi. Chị chỉ thấy một cái gì đó trong ngực mình lặng đi. Kiểu lặng của người bị xóa.
Cái đau của người bị xóa
Câu "ở nhà sướng" có một sức sát thương kỳ lạ. Nó không đánh vào việc bạn làm, nó đánh vào chỗ sâu hơn: nó nói rằng những gì bạn làm không tồn tại. Mười sáu, mười bảy tiếng một ngày của bạn, trong mắt người nói, là một khoảng trắng.
Bị phủ nhận một lần thì tức. Bị phủ nhận ngày này qua tháng khác thì chuyện đáng sợ hơn xảy ra: mình bắt đầu tin theo. Mình thấy ngại khi ai hỏi "em làm nghề gì". Mình trả lời "em chỉ ở nhà thôi", với chữ "chỉ" tự động gắn vào như một lời xin lỗi. Mình thấy mình không có quyền mệt, không có quyền tiêu tiền, không có quyền có ý kiến, vì mình "có làm ra gì đâu". Từ chỗ bị người khác coi thường, mình chuyển sang tự coi thường mình. Đó mới là mất mát lớn nhất.
Vì sao công việc này vô hình
Công việc nhà có một đặc điểm oái oăm: nó chỉ được nhìn thấy khi không được làm. Nhà sạch thì không ai để ý, nhà bẩn thì ai cũng thấy. Cơm dọn lên đúng giờ là chuyện đương nhiên, cơm trễ mới thành chuyện. Con khỏe mạnh ngoan ngoãn thì "trẻ con đứa nào chẳng thế", con ốm con hư thì "mẹ ở nhà cả ngày mà không biết trông con".
Nghĩa là bạn đang làm một nghề mà thành quả tốt nhất của nó là sự êm ả không ai nhận ra. Người ngoài chỉ thấy mặt hồ phẳng, không thấy đôi chân đạp nước liên tục bên dưới.
Cộng thêm một lớp nữa: xã hội mình quen đo lao động bằng lương. Việc gì có lương là việc thật, việc gì không lương là "phụ", là "vặt". Trong khi nếu tính sòng phẳng, phần việc của một người nội trợ gồm giữ trẻ, nấu ăn, dọn dẹp, đưa đón, dạy kèm, chăm người già, quản lý chi tiêu, thuê ngoài toàn bộ thì ít gia đình trung lưu nào gánh nổi. Việc đó không hề nhỏ. Nó chỉ không có bảng lương.
Công việc nhà chỉ được nhìn thấy khi nó không được làm. Đó là nghề duy nhất mà làm tốt đồng nghĩa với vô hình.
Sự công nhận đầu tiên phải đến từ mình
Nghe có vẻ ngược đời: rõ ràng người thiếu tôn trọng là chồng, là nhà chồng, sao lại bắt mình phải sửa trước? Không phải vậy. Đây không phải chuyện ai đúng ai sai, mà là chuyện thứ tự nào thì gỡ được.
Khi chính bạn cũng tin rằng mình "chỉ ở nhà thôi", thì mọi lời công nhận từ bên ngoài, nếu có, cũng trượt đi. Và mọi lời phủ nhận thì cắm vào rất sâu, vì nó gặp đúng vết thương có sẵn. Ngược lại, khi bạn thật sự biết giá trị việc mình làm, câu "ở nhà sướng" vẫn khó nghe, nhưng nó không còn định nghĩa được bạn nữa. Nó thành một nhận xét sai của một người chưa hiểu, thay vì một bản án.
Tự công nhận không phải là tự huyễn. Nó là nhìn đúng sự thật: mỗi ngày bạn đang vận hành cả một gia đình. Bạn là hậu cần, là y tá, là cô giáo, là đầu bếp, là người giữ nhịp cho mấy con người khác được yên tâm sống đời của họ. Sự thật đó không cần ai phê duyệt mới thành thật.
Nói ra nhu cầu, thay vì chờ được thấy
Có một hy vọng thầm kín mà nhiều người vợ nuôi trong lòng nhiều năm: rồi sẽ có ngày anh ấy tự nhìn thấy, tự hiểu, tự thương. Hy vọng đó lãng mạn, nhưng thường thua. Không phải vì người kia hết thương, mà vì con người nói chung rất kém trong việc nhìn thấy những gì diễn ra êm ả. Chờ người khác tự thấy là một canh bạc mà phần thiệt nghiêng về người chờ.
Cách đỡ hơn: nói bằng lời, rõ ràng, không vòng vo, không mỉa mai. Không phải "anh thì biết cái gì" trong cơn giận, mà là một câu bình tĩnh lúc cả hai đang yên: "Hôm nay em dậy từ năm giờ và vừa ngồi xuống lúc mười giờ đêm. Em cần anh biết điều đó, và em cần mỗi tuần vài tiếng được nghỉ hẳn, anh trông con." Nói nhu cầu cụ thể, kèm đề nghị cụ thể.
Người kia có thể chưa đổi ngay. Nhưng giữa im lặng chịu đựng rồi bùng nổ, với nói rõ điều mình cần, con đường thứ hai ít nhất cho quan hệ một cơ hội, và cho bạn giữ được lòng tự trọng dù kết quả thế nào.
Chờ được thấu hiểu là canh bạc. Nói rõ điều mình cần là con đường.
Điều hay bị hiểu sai
Xin gỡ hai hiểu lầm hay gặp.
Một, đòi được công nhận không phải là kể công. Kể công là dùng việc mình làm để đổi lấy quyền trách móc. Đòi được công nhận là yêu cầu một điều tối thiểu giữa hai người sống chung: thấy nhau. Bạn không cần một tấm huân chương. Bạn cần người chung nhà biết ngày của bạn dài cỡ nào.
Hai, thấy tủi không có nghĩa là bạn không thương con, không quý gia đình. Nhiều người mẹ giấu nỗi tủi vì sợ nó đồng nghĩa với vô ơn hay kém cỏi trong vai trò. Không phải. Bạn có thể vừa yêu con hết lòng, vừa kiệt sức, vừa cần được nhìn thấy. Các cảm xúc đó đứng cạnh nhau được, không cái nào xóa cái nào.
Một việc nhỏ bạn có thể thử
Trong ba ngày tới, thử ghi lại nhật ký công việc của chính mình, như ghi công việc ở công ty: mấy giờ dậy, làm những gì, xong lúc mấy giờ. Không cần đẹp, gạch đầu dòng trong điện thoại là đủ.
Việc này có hai tác dụng. Thứ nhất, cho chính bạn: lần đầu nhìn danh sách đó trên giấy, hầu hết mọi người sửng sốt vì khối lượng mình gánh mỗi ngày. Từ hôm đó, chữ "chỉ" trong câu "em chỉ ở nhà thôi" bắt đầu rụng đi.
Thứ hai, nếu bạn muốn, nó thành chất liệu cho một cuộc nói chuyện. Không phải đưa tờ giấy ra như bằng chứng buộc tội, mà là một cách giúp người kia nhìn thấy điều họ chưa từng phải nhìn.
Một câu để mang theo
Bạn không cần đợi ai đó trong nhà thay đổi thì mới được ngẩng đầu. Việc bạn làm mỗi ngày có thật, giá trị của nó có thật, sự mệt của bạn có thật, và không lời vô tâm nào xóa được những điều đó.
Người ta nói dòng điện trong nhà chỉ được nhớ đến khi cúp điện. Bạn đang là dòng điện của gia đình mình. Mong bạn, trước cả khi người khác kịp hiểu ra, tự mình biết rõ điều ấy, và từ hôm nay bỏ dần chữ "chỉ" ra khỏi câu trả lời "em ở nhà lo cho con". Ở nhà lo cho con là một công việc trọn vẹn. Người làm nó xứng đáng được tôn trọng, bắt đầu từ sự tôn trọng của chính mình.
Nguồn tham khảo
- Kinh tế học về lao động chăm sóc không lương: phần việc nhà và nuôi con là lao động tạo giá trị nhưng không được trả công.
- Tâm lý học về nhu cầu được công nhận: con người cần được nhìn thấy nỗ lực của mình để giữ lòng tự trọng.
- Nguyên tắc giao tiếp nói rõ nhu cầu thay vì mong người khác tự hiểu, trong các tài liệu về giao tiếp trong hôn nhân.
Bài viết là chia sẻ tri thức và trải nghiệm, không thay thế cho tư vấn y tế, tâm lý hay pháp lý chuyên môn. Nếu bạn đang trong khủng hoảng hoặc có ý nghĩ làm hại bản thân, xin tìm tới chuyên gia hoặc một đường dây hỗ trợ gần bạn.
Nếu bạn muốn trò chuyện, hãy nhắn Hằng một câu. Bạn không phải đi một mình.