Tại sao tôi luôn chọn sai người
Khi hết người này đến người khác đều làm mình đau theo cùng một kiểu, và mình bắt đầu nghi ngờ chính mình
Cuộc chia tay thứ ba, bạn ngồi kể cho đứa bạn thân nghe, và đến giữa chừng thì chính bạn khựng lại. Vì câu chuyện này nghe quen quá. Người thứ nhất lạnh nhạt và hay biến mất. Người thứ hai, tưởng khác, cuối cùng cũng làm bạn thấy mình không bao giờ đủ. Người thứ ba, khác vẻ ngoài, khác nghề nghiệp, khác cả cách nói chuyện, vậy mà nỗi đau cuối cùng vẫn y hệt: bạn lại là người cố gắng nhiều hơn, lại thấy mình nhỏ bé, lại tự hỏi mình sai ở đâu. Và trong đầu bạn hiện lên cái kết luận đáng sợ nhất: "Chắc mình có vấn đề. Chắc số mình nó vậy".
Tôi muốn dừng bạn lại ngay ở câu đó. Vì nó vừa sai, vừa đúng, theo một cách rất khác bạn nghĩ. Không, số bạn không vậy. Nhưng đúng là có một điều gì đó đang lặp lại, và điều đó có thể nhìn ra được, gọi tên được, và thay đổi được.
Không phải số phận, là một mẫu lặp
Khi cùng một kiểu đau xảy ra với những người rất khác nhau, thì mẫu số chung không nằm ở "vận đen", mà nằm ở cái khuôn vô hình đang điều khiển cách ta chọn và cách ta ứng xử trong tình yêu.
Cái khuôn đó không phải do bạn cố ý tạo ra. Nó được đúc từ rất sớm, trong gia đình nơi bạn lớn lên. Cách cha mẹ đối xử với nhau, cách họ đối xử với bạn, những gì bạn phải làm để được chú ý và yêu thương, những gì bạn học được về việc "tình yêu trông như thế nào", tất cả tạo thành một bản thiết kế ngầm về quan hệ. Lớn lên, ta mang bản thiết kế đó đi chọn người, mà hầu như không biết mình đang cầm nó trên tay. Gọi nó là mẫu lặp, vì nó khiến những câu chuyện khác nhau cứ đổ về cùng một cái kết.
Nhìn theo cách này, việc "luôn chọn sai người" không còn là bằng chứng bạn hỏng, mà là bằng chứng bạn đã học rất giỏi một bài học cũ. Chỉ là bài học đó không còn phục vụ bạn nữa.
Quen thuộc bị nhầm là tình yêu
Đây là điểm mấu chốt của mẫu lặp: trái tim ta không tìm người làm ta hạnh phúc, nó tìm người làm ta thấy quen.
Nếu tuổi thơ bạn gắn với một người cha xa cách, thì sự xa cách có thể trở thành "mùi vị" của tình thân trong bạn. Gặp một người ấm áp đều đặn, hệ cảm xúc của bạn không nhận ra tín hiệu gì đặc biệt. Nhưng gặp một người thất thường, lúc gần lúc xa, thì có gì đó trong bạn bật dậy: hồi hộp, thao thức, thấy "có cảm giác". Ta gọi cái rung động đó là tình yêu sét đánh, là duyên. Kỳ thực, nhiều khi nó chỉ là tiếng chuông báo của một hệ thần kinh đang nhận ra địa hình cũ.
Cảm giác "người này đặc biệt lắm" đôi khi không phải là tiếng gọi của tình yêu, mà là tiếng vọng của một vết thương cũ nhận ra người quen.
Điều này giải thích một chuyện làm nhiều người day dứt: vì sao mình cứ rung động trước những người rồi sẽ làm mình đau. Không phải vì bạn thích khổ. Mà vì con tim bạn đang dùng bản đồ cũ, và trên bản đồ đó, khổ và thương nằm chồng lên nhau.
Vì sao người tử tế lại thấy nhạt
Mặt kia của tấm huy chương: gặp một người tử tế, đều đặn, nói được làm được, bạn lại thấy thiêu thiếu. "Anh ấy tốt, nhưng không có cảm giác". Và bạn bỏ qua, để rồi lao vào một cơn say nắng đầy "cảm giác" khác, với cái kết bạn đã thuộc lòng.
Tôi không nói cảm giác là thứ vứt đi, hay bạn phải ép mình yêu người mình không yêu. Tôi chỉ mời bạn xét lại một điều: cái "nhạt" đó, có bao nhiêu phần là thật sự không hợp, và bao nhiêu phần là vì hệ cảm xúc của bạn chưa từng được nếm sự bình yên, nên nếm vào thấy lạ miệng? Người quen sống trong sóng gió, lần đầu đứng trên đất liền, thường thấy chông chênh vì đất không lắc lư. Bình yên là một khẩu vị cần thời gian để học. Nhiều người sau này nhìn lại mới thấy: cái họ tưởng là nhạt, hóa ra là cảm giác an toàn, thứ họ chưa từng biết dùng.
Nhận diện mẫu là bước đầu để chọn khác
Tin tốt là mẫu lặp sống khỏe nhất trong bóng tối, khi ta không biết nó tồn tại. Ngay khi ta nhìn thấy nó, quyền lực của nó bắt đầu giảm. Không phải giảm ngay về không, nhưng từ chỗ bị nó điều khiển hoàn toàn, ta bắt đầu có một khe hở để chọn.
Cụ thể, lần tới khi gặp một người làm bạn "rung động dữ dội ngay từ đầu", bạn sẽ không cần dập tắt rung động đó, chỉ cần thêm một câu hỏi: cảm giác này là gì, hồi hộp vì người này thú vị, hay hồi hộp vì mình lại đang đứng trước địa hình quen? Và ngược lại, khi gặp một người "tốt nhưng hơi nhạt", thay vì gạt đi sau hai buổi gặp, có thể cho sự bình yên thêm thời gian để mình nếm thử. Chọn khác không có nghĩa là chọn ngược lại mọi thứ. Nó chỉ có nghĩa là chọn với đôi mắt mở, thay vì để cái khuôn cũ chọn giùm.
Thực hành: vẽ lại bản đồ các mối quan hệ cũ
Dành một buổi tối yên tĩnh với một cuốn sổ. Chia mỗi trang cho một mối quan hệ đáng kể bạn từng có, kể cả mối tình đầu thời đi học.
Với mỗi người, viết ngắn gọn: điều gì hút mình ở họ lúc đầu? Mình cảm thấy thế nào trong phần lớn thời gian bên họ? Mình đã phải cố gắng vì điều gì? Chuyện kết thúc ra sao, và nỗi đau lúc đó tên là gì?
Viết xong, đọc lại tất cả như đọc chuyện của một người khác, và tìm điểm chung. Có kiểu người nào lặp lại không? Có vai nào bạn luôn đóng không? Nỗi đau cuối cùng có cùng một cái tên không? Rồi thử một câu cuối, nhẹ thôi nhưng sâu: cảm giác lặp lại đó giống điều gì trong ngôi nhà mình lớn lên? Bạn không cần phân tích hoàn hảo. Chỉ cần một lần nhìn thấy cái khuôn, là bạn đã bước ra khỏi nó được một bước.
Bạn không hỏng, bạn đang học lại
Nếu hôm nay bạn chỉ mang theo được một điều từ bài này, tôi mong là điều này: chuỗi ngày chọn sai người không phải là bản án về con người bạn. Nó là dấu vết của một đứa trẻ đã từng thích nghi rất giỏi để được yêu thương trong hoàn cảnh của nó. Đứa trẻ đó không có lỗi. Và người lớn là bạn hôm nay thì có một khả năng mà đứa trẻ ngày xưa không có: khả năng nhìn lại, hiểu ra, và học một cách yêu mới.
Học lại thì chậm, có lúc vẫn vấp. Có khi bạn vẫn sẽ rung động nhầm thêm một lần nữa, không sao cả. Khác biệt là từ nay bạn vấp với đôi mắt mở, và mỗi lần nhìn ra sớm hơn một chút. Cứ thế, một ngày bạn sẽ nhận ra mình đang ở cạnh một người mà bên họ, mình không phải gồng, không phải đoán, không phải chứng minh gì cả. Và lúc đó bạn sẽ hiểu: không phải bạn hết duyên với tình yêu. Bạn chỉ vừa đổi bản đồ.
Nguồn tham khảo
- Tâm lý học: ảnh hưởng của gia đình gốc và các khuôn mẫu quan hệ học từ thơ ấu lên cách chọn bạn đời; cảm giác quen thuộc bị nhầm lẫn với sự thu hút.
- Chánh niệm: nhận diện phản ứng tự động như bước đầu tiên để có lựa chọn mới.
Bài viết là chia sẻ tri thức và trải nghiệm, không thay thế cho tư vấn y tế, tâm lý hay pháp lý chuyên môn. Nếu bạn đang trong khủng hoảng hoặc có ý nghĩ làm hại bản thân, xin tìm tới chuyên gia hoặc một đường dây hỗ trợ gần bạn.
Nếu bạn muốn trò chuyện, hãy nhắn Hằng một câu. Bạn không phải đi một mình.