Thành công mà vẫn trống rỗng
Khi mọi mục tiêu đã đạt mà lòng vẫn thiếu một thứ không gọi được tên
Chị vừa nhận tin thắng gói hợp đồng lớn nhất từ đầu năm. Nhóm chat công ty nổ tung lời chúc. Chị gõ vài biểu tượng cảm ơn, tắt điện thoại, ngồi trong xe dưới hầm gửi xe, và không thấy gì cả. Không vui, không nhẹ, không tự hào. Chỉ có một câu hỏi trồi lên nhạt thếch: rồi sao nữa? Ba năm trước chị nghĩ chạm mốc thu nhập kia thì mình sẽ mãn nguyện. Đã chạm, rồi vượt. Căn hộ đã mua, cha mẹ đã lo được, danh thiếp đã đẹp. Vậy mà đêm đêm vẫn một cảm giác trống, như bụng đói mà không biết thèm món gì. Điều chị sợ nhất không phải khoảng trống đó. Điều chị sợ nhất là có ai phát hiện ra: một người "thành công" như chị hóa ra đang loay hoay.
Nỗi khổ không được phép kêu
Khổ vì thiếu tiền thì kêu được, người ta thông cảm. Khổ giữa lúc đủ đầy thì kêu với ai? Nói ra chỉ nhận về "sướng quá hóa rồ", "được voi đòi tiên". Thế là người thành công mà trống rỗng học cách im. Cười trong tiệc mừng, trả lời phỏng vấn về bí quyết, rồi về nhà ngồi với khoảng trống một mình.
Cái khổ này còn có một lớp cô đơn riêng: càng lên cao, càng ít người để nói thật. Nói với nhân viên thì không được. Nói với đối tác lại càng không. Nói với gia đình thì sợ cha mẹ lo, "nó đủ thứ mà còn than". Chiếc mặt nạ "tôi ổn, tôi đang trên đà" dính vào mặt lâu đến nỗi có người quên mất mặt thật của mình trông thế nào.
Nếu bạn đang ở đó, xin nói ngay điều này: cảm giác của bạn có thật, nó không phải triệu chứng của sự vô ơn, và bạn không phải người duy nhất.
Vì sao thành tích không lấp được khoảng trống
Tâm lý học có một quan sát cũ mà đúng mãi: con người thích nghi với niềm vui rất nhanh. Chiếc xe mới cho ta vui vài tuần, chức danh mới vài tháng, rồi tất cả thành bình thường, và ta cần một liều mới. Người ta gọi đó là chiếc máy chạy bộ của khoái lạc: chạy mãi, cảnh không đổi.
Nhưng với nhiều người, chuyện còn sâu hơn cơ chế thích nghi. Khoảng trống ấy thường là dấu vết của một phương trình học từ rất sớm: mình được yêu khi mình giỏi. Điểm cao thì được khen, đứng nhất thì được tự hào, làm ra tiền thì được trọng. Không ai dạy thẳng, nhưng đứa trẻ tự rút ra: giá trị của mình nằm ở thành tích của mình. Đứa trẻ đó lớn lên thành người không biết nghỉ, vì nghỉ là hết giỏi, mà hết giỏi thì, theo phương trình cũ, hết được yêu.
Giá trị cột vào năng suất là một cái xích vô hình. Người đeo nó chạy càng nhanh, cái xích càng siết.
Thành tích lấp được nhiều thứ: tài khoản, hồ sơ, lời giới thiệu. Nhưng có hai cái đói nó không lấp được: đói được yêu như mình là, chứ không phải như mình đạt, và đói được là mình, chứ không phải là vai diễn thành đạt. Hai cái đói đó, đổ bao nhiêu thành tích vào cũng lọt qua hết, như đổ nước vào giỏ.
Mình đang chạy về đâu, và chạy trốn cái gì
Có một câu hỏi tôi nghĩ người thành công nào cũng nên tự hỏi ít nhất một lần, trong một buổi thật yên: mình đang chạy về đâu, và mình đang chạy trốn cái gì?
Chạy về đâu: mốc tiếp theo này là mơ ước của mình thật, hay chỉ là mốc kế tiếp trong một cuộc đua mình quên mất lý do tham gia? Nếu đạt được nó, đời sống thật hằng ngày của mình khác đi chỗ nào, hay chỉ có con số khác đi?
Chạy trốn cái gì: câu này gai hơn. Nhiều người bận không phải vì việc cần họ, mà vì họ cần việc, cần nó như tấm khiên chắn giữa mình và những thứ không dám ngồi cùng: một cuộc hôn nhân đã nguội, một nỗi cô đơn, một câu hỏi "mình là ai nếu không có chức danh này". Lịch càng kín, càng không phải nghe những câu hỏi đó. Bận rộn là loại thuốc giảm đau được xã hội vỗ tay.
Khoảng trống sau thành công, nhìn theo hướng đó, không phải kẻ thù. Nó là tin nhắn từ phần sâu nhất của bạn, rằng có những thứ quan trọng đang bị bỏ đói. Tin nhắn đó gửi mãi mà không được đọc thì nó chỉ còn cách reo to hơn.
Cái gì mới lấp được
Không có công thức chung, nhưng có vài hướng mà cả trải nghiệm người đi trước lẫn nghiên cứu tâm lý đều chỉ về.
Thứ nhất, kết nối thật. Nghiên cứu dài hạn về hạnh phúc, theo người ta suốt cả đời, cho một kết luận giản dị đến bất ngờ: thứ giữ người ta hạnh phúc và khỏe mạnh lâu dài không phải danh tiếng hay của cải, mà là chất lượng các mối quan hệ thân thiết. Kết nối thật nghĩa là có ít nhất một người mình được tháo mặt nạ, được nói "tôi đang không ổn" mà không sợ bị định giá lại.
Thứ hai, ý nghĩa. Niềm vui trả lời câu hỏi "hôm nay có gì hay", còn ý nghĩa trả lời câu hỏi "mình sống để làm gì". Việc mình làm đang đỡ được cho ai, để lại gì? Không cần vĩ đại. Dạy được một người trẻ, làm chỗ dựa cho cha mẹ, tạo việc làm tử tế cho vài người, đều là ý nghĩa thật.
Thứ ba, tập được ở với chính mình. Khoảng trống đáng sợ nhất khi ta chưa bao giờ dám nhìn thẳng nó. Ngồi yên vài phút mỗi ngày, không điện thoại, chỉ quan sát hơi thở và những gì trồi lên trong lòng, là cách làm quen dần. Nhìn rõ khoảng trống rồi, nó vẫn ở đó, nhưng thôi điều khiển mình từ trong bóng tối.
Khoảng trống không đòi bạn thành công thêm. Nó đòi bạn có mặt.
Điều hay bị hiểu sai
Trống rỗng không có nghĩa là phải đập bỏ hết. Nhiều người hoảng lên rồi nghĩ cực đoan: hay là bỏ việc, bán công ty, vào rừng ở ẩn. Đổi cảnh mà không đổi cách sống thì khoảng trống đi theo, vì nó nằm trong mình, không nằm trong văn phòng. Câu hỏi đúng không phải "bỏ cái gì cho nhẹ" mà là "thêm cái gì cho đầy": thêm kết nối, thêm ý nghĩa, thêm giờ được là mình.
Và thành công không phải tội. Bạn không cần xin lỗi vì mình giỏi, không cần nghèo đi để được thanh thản. Vấn đề chưa bao giờ là bạn có nhiều, mà là bạn đã tưởng "nhiều" sẽ làm thay công việc của "sâu". Hai thứ đó không thay được cho nhau, vậy thôi.
Một việc nhỏ bạn có thể thử
Tuần này, hẹn một người mà bạn từng thân thật sự, người biết bạn từ trước khi bạn "là ai đó". Một bữa ăn không bàn công việc.
Trong bữa đó, thử làm một việc nhỏ mà khó: nói thật một câu về tình trạng của mình. Không cần bi kịch hóa, chỉ cần thật, kiểu như "dạo này mọi thứ tốt hết, mà không hiểu sao tao thấy trống trống". Rồi xem điều gì xảy ra.
Thường thì điều xảy ra là: người kia thở phào, và nói thật lại. Hóa ra ai cũng đang gồng một kiểu gì đó. Khoảnh khắc hai người thật với nhau được vài phút, bạn sẽ nếm đúng cái chất mà mọi thành tích cộng lại không tạo ra nổi. Đó là manh mối cho thấy khoảng trống của bạn cần gì.
Một câu để mang theo
Nếu bạn đã đạt được nhiều thứ mà lòng vẫn trống, có lẽ vấn đề không nằm ở chỗ bạn chưa đủ giỏi. Có lẽ bạn đã giỏi rất lâu rồi, chỉ chưa được ai cho phép ngừng chứng minh, kể cả chính mình.
Khoảng trống ấy không phải bằng chứng bạn thất bại trong thành công. Nó là lời nhắc rằng bạn là một con người, không phải một bảng thành tích, và con người thì cần được yêu, được thấy, được là mình, những thứ không nằm trong bất kỳ mục tiêu quý nào tiếp theo. Mục tiêu vẫn cứ đạt. Nhưng song song, xin bắt đầu nuôi lại những thứ kia. Chúng mới là thứ ở lại với bạn khi mọi tiếng vỗ tay đã tắt.
Nguồn tham khảo
- Tâm lý học về sự thích nghi với khoái lạc: niềm vui từ thành tựu mới phai nhanh, khiến người ta phải liên tục tìm mục tiêu tiếp theo.
- Nghiên cứu tâm lý về hạnh phúc lâu dài: chất lượng các mối quan hệ thân thiết là yếu tố nền tảng hơn thành tích và của cải.
- Góc chánh niệm: khoảng trống được nhìn rõ thì thôi điều khiển mình từ trong bóng tối.
Bài viết là chia sẻ tri thức và trải nghiệm, không thay thế cho tư vấn y tế, tâm lý hay pháp lý chuyên môn. Nếu bạn đang trong khủng hoảng hoặc có ý nghĩ làm hại bản thân, xin tìm tới chuyên gia hoặc một đường dây hỗ trợ gần bạn.
Nếu bạn muốn trò chuyện, hãy nhắn Hằng một câu. Bạn không phải đi một mình.