Yêu một người vô tâm
Khi mình luôn là người nhắn trước, hỏi trước, thương trước, và mỏi dần trong im lặng
Chín giờ tối, bạn nhắn cho anh ấy một tin dài, kể chuyện hôm nay ở chỗ làm có việc làm bạn tủi thân. Tin nhắn hiện chữ đã xem. Một tiếng sau, anh trả lời: "Ừ, thôi ngủ sớm đi". Bạn nhìn màn hình, thấy mình lố bịch. Tự dặn lòng lần sau không kể nữa. Nhưng rồi hôm sau, chính bạn lại là người nhắn trước, hỏi anh ăn cơm chưa, cuối tuần có gặp không. Bạn biết rõ cảm giác này: mình luôn là người đuổi theo, và hình như càng đuổi, người kia càng lùi. Nhưng lạ một điều, họ càng lạnh, bạn lại càng không buông ra được.
Nếu bạn thấy mình trong cảnh đó, dù người kia là người yêu hay là chồng, thì bạn không điên, không yếu đuối, cũng không "yêu quá hóa mù". Có một cơ chế rất dễ hiểu đằng sau vòng xoay này.
Vòng xoay của người đuổi và người lùi
Tâm lý học về gắn bó mô tả một cặp rất hay đi cùng nhau. Một bên là người gắn bó kiểu lo âu: khi cảm thấy đối phương xa cách, họ bất an, và bản năng của họ là tiến lại gần hơn, nhắn nhiều hơn, hỏi nhiều hơn, cần được trấn an rằng mình vẫn được thương. Bên kia là người thiên về né tránh: khi cảm thấy đối phương cần mình quá nhiều, họ ngộp, và bản năng của họ là lùi ra xa để dễ thở.
Bây giờ ghép hai người đó vào một mối quan hệ. Bạn bất an nên tiến tới. Họ thấy ngộp nên lùi lại. Họ lùi làm bạn bất an hơn, nên bạn tiến tới gấp đôi. Bạn tiến gấp đôi làm họ lùi gấp ba. Cứ thế, một người mỏi miệng gọi, một người mỏi chân chạy, và cả hai đều khổ theo cách của mình. Điều đáng nói là không ai trong hai người cố tình ác với ai. Cả hai chỉ đang làm theo phản xạ tự vệ mà mỗi người đã học từ rất lâu, thường là từ thuở nhỏ, trước cả khi gặp nhau.
Hiểu ra vòng xoay này không phải để đổ lỗi cho ai, mà để thấy một điều quan trọng: cái bạn đang vật lộn không hẳn là "người vô tâm", mà là một cái bẫy hai người cùng mắc vào.
Sự lạnh của họ không phải thước đo giá trị bạn
Chỗ đau nhất của người đuổi theo không nằm ở những tin nhắn không được trả lời. Nó nằm ở kết luận âm thầm rút ra sau mỗi lần như vậy: chắc mình chưa đủ để người ta quan tâm. Mình phải tốt hơn nữa, chăm hơn nữa, biết điều hơn nữa, thì mới được đối xử ấm áp.
Tôi muốn bạn dừng ở đây một chút, vì đây là mắt xích cần cắt. Sự lạnh nhạt của một người phản ánh nội tâm và khả năng của người đó: cách họ được nuôi lớn, mức độ họ dám gần gũi, những gì họ đang mang mà có khi chính họ không gọi tên được. Nó không phải là bản đo giá trị của bạn. Một người không biết cách ấm áp thì với ai họ cũng sẽ lạnh theo kiểu đó, không phải vì người đứng trước mặt họ thiếu giá trị.
Bạn không thể yêu đủ nhiều để thay một người học cách yêu. Đó là bài học của họ, không phải trách nhiệm của bạn.
Vì sao càng lạnh mình càng bám
Nghe ngược đời, nhưng có lý do. Với người mang sẵn bất an từ nhỏ, sự quan tâm chập chờn của đối phương giống một trò chơi may rủi: hôm nay lạnh, nhưng thỉnh thoảng lại có một ngày họ dịu dàng bất ngờ. Chính sự thất thường đó khiến tâm mình dính chặt hơn là một sự ấm áp đều đặn. Ta cứ chờ lần dịu dàng kế tiếp, như chờ trúng số, và mỗi lần trúng lại đủ nuôi hy vọng thêm vài tháng.
Thêm một lớp nữa: nếu thuở nhỏ bạn từng phải cố gắng mới có được sự chú ý của cha mẹ, thì cảm giác "phải nỗ lực để được thương" là cảm giác quen thuộc. Và tâm mình hay nhầm cái quen thuộc là tình yêu. Ở cạnh một người khiến mình phải đuổi theo, khổ thì khổ, nhưng nó khớp với một cái khuôn cũ trong lòng. Nhận ra điều này có thể hơi chua xót, nhưng nó cũng là cánh cửa: cái gì được học thì có thể học lại khác đi.
Đầy lại từ bên trong trước đã
Khi trong lòng đang trống và bất an, mọi con đường đều dẫn về một câu hỏi: làm sao để anh ấy quan tâm mình hơn. Nhưng câu hỏi đó trao toàn bộ quyền quyết định tâm trạng của bạn vào tay một người đang lùi ra xa. Còn một câu hỏi khác, khó hơn nhưng đáng hơn: làm sao để mình bớt trống, kể cả khi anh ấy vẫn vậy.
Đầy lại từ bên trong không phải là khẩu hiệu. Nó là những việc rất cụ thể: quay lại với những người bạn mà bạn đã lơ là từ khi dồn hết tâm trí vào anh ấy. Làm lại điều bạn từng thích làm một mình. Ngồi thiền hay đi bộ mỗi ngày một chút, để tâm quen dần với việc ở yên mà không cần ai trấn an. Mỗi việc như vậy là một dòng nước nhỏ chảy vào lại cái giếng đã cạn. Không phải để "hết cần anh ấy" ngay, mà để bạn bớt khát, vì người bớt khát thì nhìn mọi thứ rõ hơn hẳn.
Khi cơn thôi thúc nhắn tin ập đến
Sẽ có những tối cơn bất an dâng lên và tay bạn tự động tìm điện thoại, muốn nhắn một tin để được trấn an. Thử làm thế này trước khi nhắn.
Đặt điện thoại xuống, úp màn hình. Tự nói với mình: "Mình sẽ nhắn, nhưng sau mười phút nữa". Trong mười phút đó, để ý xem cơn bất an nằm ở đâu trên thân: ngực siết, bụng nôn nao, tay bồn chồn. Chỉ quan sát nó, thở, không cần xua nó đi.
Hết mười phút, hỏi lại mình: tin nhắn này gửi đi để chia sẻ, hay để xin một liều trấn an? Nếu vẫn muốn nhắn, cứ nhắn, không sao cả. Nhưng dần dần bạn sẽ thấy nhiều cơn tự rút trước khi hết mười phút. Mỗi lần như vậy, bạn vừa dạy cho tâm mình một điều mới: mình có thể tự ngồi với nỗi bất an của mình, và nó qua được.
Rồi mới đến câu hỏi ở hay đi
Bạn để ý là suốt bài này tôi chưa khuyên bạn ở lại hay rời đi. Vì thứ tự đúng phải là: đầy lại trước, quyết định sau. Người đang đói thì bốc thứ gì trước mặt cũng thấy phải giữ. Chỉ khi bớt đói, ta mới phân biệt được đâu là bữa ăn nuôi mình, đâu là thứ chỉ làm mình đau bụng thêm.
Khi bạn đã đầy hơn một chút, câu trả lời thường tự hiện ra, không cần ai phán giúp. Có thể bạn sẽ thấy người đó cũng đang vụng về học cách gần gũi, và hai người có thể cùng học, chậm mà thật. Cũng có thể bạn sẽ thấy mình đã một mình trong mối quan hệ này từ lâu lắm rồi. Dù câu trả lời là gì, nó sẽ đến từ một chỗ vững trong bạn, chứ không phải từ nỗi sợ. Và quyết định sinh ra từ chỗ vững thì mình không phải hối tiếc, dù đường nào.
Nguồn tham khảo
- Thuyết gắn bó (attachment theory): kiểu gắn bó lo âu và kiểu né tránh, và vòng xoay đuổi theo, rút lui thường gặp giữa hai kiểu này.
- Chánh niệm: quan sát cơn thôi thúc tìm kiếm sự trấn an, để có khoảng lặng giữa cảm giác và hành động.
Bài viết là chia sẻ tri thức và trải nghiệm, không thay thế cho tư vấn y tế, tâm lý hay pháp lý chuyên môn. Nếu bạn đang trong khủng hoảng hoặc có ý nghĩ làm hại bản thân, xin tìm tới chuyên gia hoặc một đường dây hỗ trợ gần bạn.
Nếu bạn muốn trò chuyện, hãy nhắn Hằng một câu. Bạn không phải đi một mình.