Đi tìm đồng bọn
Đời đẹp hơn mỗi khi tìm được thêm một người cười chung.
Tôi có một cái sở thích lạ: đi tìm đồng bọn để cười.
Hồi ở ký túc xá Tây Lộc, phòng 3D có chị Huệ Bích là đối thủ cười đáng gờm nhất của tôi. Mỗi lần hai chị em song kiếm hợp bích là phải đóng cửa phòng, không thì Ban quản lý ký túc, mà cụ thể là chú Dũng, sẽ đập cửa hỏi cười chi mà rộn ràng rứa. Hai chị em cười lăn từ sàn lên giường rồi lăn xuống sàn, cười đau cả bụng.
Bảy năm sau ra trường, tôi mới tìm được đối thủ cười thứ hai. Rồi thêm mấy người nữa. Có người nhỏ xíu mà nói chuyện tầng một tôi ngồi tầng bốn vẫn nghe rổn rảng. Có bữa hai chị em ngồi ăn sáng nói cười khí thế, thằng em đi xuống ngó nghiêng, nói ơ có hai chị thôi à, em tưởng đông người lắm chứ, làm hai đứa bụm miệng ôm bụng cười tiếp.
Có lần tôi gặp một chị đồng bọn cười rất hợp rơ, hai chị em vừa kể chuyện vừa cười suốt hơn một tiếng, cười tới mức chú giữ xe cũng vô hóng góp vui, cười tới lúc không ra tiếng nữa mới thôi. Tội nghiệp anh xã người Hà Lan của chị ngồi bên, thấy vợ cười như lên cơn mà không biết chuyện chi.
Tôi kể mấy chuyện này ra chẳng để dạy ai điều gì. Chỉ là tôi thấy đời đẹp hơn hẳn mỗi khi tìm được thêm một người cười chung. Có tiền có chức chưa chắc đã sướng, nhưng có một người mà gặp mặt là cười được thì đúng là sướng thật.