Sống để trao tặng
Có những cuốn sách phải đủ chín mới đọc được. Sách không đổi, mình đổi.
Tôi thích ăn hàng, nên mỗi lần về Sài Gòn hay lân la vô quán lứt Khai Minh trên Điện Biên Phủ ăn bánh, chè, bún. Quán này lạ, tới gọi món họ mới nấu nên chờ lâu. Trong lúc chờ, tôi hay tìm sách đọc.
Hôm đó tôi thấy một loạt sách Sống để trao tặng của tác giả Thu Hương. Nếu là trước kia, lướt qua tôi sẽ không đọc, vì đơn giản là không tin. Nhưng sau một thời gian học thiền, tôi biết việc du hành tâm thức là chuyện có thể làm được qua thiền định sâu, nên tôi hiểu cuốn sách này khác đi, khi bản thân đã trưởng thành thêm một bước về tâm linh.
Lật xem giá, một trăm năm mươi ngàn. Tôi kêu, sao đắt dữ, quyển mỏng léc như Hạt Giống Tâm Hồn mà. Rồi tôi hỏi bạn bán sách, quyển này tám chục bán không. Đứa đi cùng tôi nói, chị buồn cười thiệt, sách mà cũng trả giá. Tôi nói, trả chứ, không ưng giá thì trả. Anh chủ quán đi ra, tôi trêu tiếp, quyển mỏng léc này mà bán trăm rưỡi, em tới ăn ba lần là đọc hết à. Nói thì nói vậy, chứ ưng thì tôi vẫn mua.
Về Vũng Tàu, sáng ra định chạy quanh thành phố cho biết, mà vừa mở mắt tôi đã cầm cuốn sách lăn lê trên giường khách sạn đọc một mạch tới trưa, hết cuốn.
Nội dung cuốn sách là của Thu Hương, tôi không kể lại ở đây, ai muốn thì tìm đọc. Cái tôi muốn giữ lại chỉ là chuyện của chính mình: có những cuốn sách mà mấy năm trước mình lướt qua khinh khỉnh, tới lúc mình đủ chín thì mới đọc được, và đọc là nuốt một mạch. Sách không đổi. Mình đổi. Cái ngày mình chịu đọc một cuốn mình từng gạt đi, là cái ngày mình đã đi thêm được một quãng.