ĐÀO THỊ HẰNG
Công ty một người & AI
Bài 10 trên 19

Chatbot chăm khách khi bạn đang ngủ

Người một mình không thể online hai mươi tư giờ. Nhưng khách thì nhắn bất cứ lúc nào.

Đào Thị Hằng3 phút đọc

Khách của người làm một mình không đợi giờ hành chính. Họ nhắn lúc mười một giờ đêm, lúc năm giờ sáng, lúc bạn đang dạy, đang nấu cơm, đang ngủ. Và cái đau là, người ta hỏi lúc người ta đang muốn nhất. Bạn trả lời chậm nửa ngày, cái muốn đó nguội mất rồi.

Trước đây tôi ôm hết. Điện thoại lúc nào cũng kè kè, ăn cũng ngó, ngủ cũng giật mình coi có ai nhắn. Được một thời gian thì kiệt, mà vẫn sót. Vì một người thì không thể có mặt hai mươi tư giờ.

Nên tôi để một cái chatbot đứng ở cửa. Nói chatbot nghe to tát, chứ việc của nó đơn giản: mấy câu khách hỏi đi hỏi lại hoài, nó trả lời ngay, bất kể mấy giờ. Giá bao nhiêu, học thế nào, ở đâu, bắt đầu ra sao. Mấy câu đó chiếm phần lớn tin nhắn, và câu nào cũng như câu nào. Việc lặp thì để máy.

Cái nó làm không phải là thay tôi. Nó giữ khách lại. Nó chào, nó trả lời cái cơ bản, nó nói chị Hằng sẽ nhắn lại sớm. Chỉ vậy thôi mà người ta thấy được đón, không bị bỏ rơi trước một màn hình im lặng. Tới sáng tôi mở máy, những câu cần một con người thật thì tôi trả lời, còn phần lặp thì đã xong.

Nhưng có một ranh giới tôi giữ chặt. Bot chỉ làm phần thông tin, phần đón. Khi khách kể một chuyện buồn, hỏi một điều riêng tư, đang phân vân một quyết định lớn, tôi không để máy trả lời. Mấy lúc đó người ta cần một con người, và trả lời máy móc vào đúng lúc đó là làm tổn thương. Bot đón ở cửa, còn vào trong nhà ngồi nói chuyện, phải là tôi.

Người một mình mà có một cái bot đứng cửa, ngủ mới yên. Không phải vì nó giỏi. Vì nó không biết mệt, không biết quên, và nó cho bạn cái quyền được nghỉ mà khách vẫn được chăm.

Đào Thị Hằng
Vì sự tự do của bạn