Giao khâu lặp cho AI, giữ khâu quyết định cho mình
Việc lặp đẩy cho AI, việc quyết giữ cho mình. Cái ranh giới quyết định bạn rảnh tay hay chết chìm.
Có hai loại việc trong ngày của tôi. Loại thứ nhất là việc lặp: cùng một thao tác, làm đi làm lại, ai làm cũng ra kết quả như nhau. Loại thứ hai là việc quyết: chỗ phải cân nhắc, phải chịu trách nhiệm, làm sai là mình gánh.
Người làm một mình hay chết chìm trong loại thứ nhất. Cả ngày quần quật mấy việc lặp, tối nằm xuống thấy mệt mà không nhớ mình đã quyết được điều gì quan trọng. Việc lặp ăn hết thời gian, và tệ hơn, nó ăn hết cái đầu, nên tới lúc cần quyết thì mình đã cạn.
Nên nguyên tắc của tôi gọn thôi: việc lặp, đẩy cho AI càng nhiều càng tốt. Việc quyết, giữ chặt cho mình.
Soạn cái nháp trả lời một câu khách hỏi hoài, để AI làm, tôi đọc lại rồi gửi. Tóm một đống tài liệu dài, để AI tóm, tôi đọc bản tóm. Dọn một mớ ghi chú lộn xộn thành gọn, để AI dọn. Mấy việc đó lặp, đúng sai rõ ràng, giao được.
Nhưng có những chỗ tôi không giao. Quyết định giá. Quyết định nhận hay từ chối một người. Trả lời một khách đang buồn, đang tổn thương. Một điều chạm tới sức khoẻ, tới pháp lý, tới chuyện riêng của người khác. Mấy chỗ đó, dù AI gợi ý hay tới đâu, người quyết cuối cùng vẫn phải là tôi. Vì nó cần một thứ máy không có: chịu trách nhiệm.
Cái ranh giới này quan trọng. Người giao nhầm sẽ hoặc ôm hết rồi kiệt, hoặc giao cả những khâu đáng lẽ phải tự cân, rồi trả giá. Giao đúng thì AI thành thợ phụ đắc lực, còn bạn rảnh tay để làm cái chỉ mình bạn làm được: cầm lái.
Người một mình mà biết chia hai loại việc này, một mình cũng chạy được cả một cơ ngơi. Không phải vì bạn giỏi gấp mười. Mà vì bạn thôi tiêu cái đầu quý giá của mình vào những việc lẽ ra để máy làm.