Second Brain, để AI làm bộ não thứ hai
Đầu là xưởng, không phải kho. Vì sao tôi thôi giữ mọi thứ trong đầu, và giao việc nhớ cho AI.
Có một thời gian tôi giữ mọi thứ trong đầu. Việc của lớp tiếng Anh, đơn hàng, mấy con số, lời hứa với người này người kia, ý tưởng nảy ra lúc rửa bát. Tôi tự hào là mình nhớ dai. Cho tới ngày tôi nhận ra cái đầu mình đã đầy tới mức rò rỉ. Quên một lời hứa. Làm lại một việc đã làm rồi. Nửa đêm giật mình vì sực nhớ một thứ đáng lẽ phải xong từ tuần trước.
Người làm một mình hay mắc cái này. Không có ai để giao bớt, nên cái gì cũng nhét vào đầu. Mà đầu người thì có hạn.
Nên tôi làm một cái tôi gọi là bộ não thứ hai. Nói cho sang vậy thôi, ban đầu nó chỉ là một chỗ để tôi đổ hết mọi thứ ra khỏi đầu: ghi chú, quyết định, bài học, số liệu, mọi thứ. Nguyên tắc đơn giản: đừng bắt cái đầu vừa nghĩ vừa nhớ. Cái đầu để nghĩ. Việc nhớ, giao cho chỗ khác.
Rồi AI bước vào, và cái bộ não thứ hai đó sống dậy. Trước, tôi đổ đồ vào rồi tự đi tìm lại, cũng mệt. Giờ tôi hỏi nó như hỏi một người trợ lý đã đọc hết mọi thứ tôi từng ghi. Tôi từng quyết cái này ra sao. Lần trước khách hỏi câu này tôi trả lời thế nào. Nó lục lại giùm trong vài giây, cái mà tôi phải mất nửa buổi mới nhớ hoặc lục ra.
Điều đổi thay không phải là tôi nhớ giỏi hơn. Mà là tôi thôi phải nhớ. Cái đầu tôi được thả ra để làm việc nó giỏi nhất: nghĩ, quyết, sáng tạo. Còn việc lưu và tìm, để cái bộ não thứ hai lo.
Tôi kể cái này không phải để bày bạn mua phần mềm gì. Bạn có thể bắt đầu bằng một cuốn sổ, một file, một thư mục. Cái cốt lõi không nằm ở công cụ. Nó nằm ở một quyết định: thôi coi cái đầu mình là cái kho. Đầu là xưởng, không phải kho. Xưởng mà chất đầy hàng tồn thì lấy chỗ đâu mà làm.
Người một mình càng cần điều này. Vì bạn là tất cả các phòng ban cộng lại. Nếu bạn còn gánh luôn cái việc nhớ mọi thứ, bạn sẽ kiệt trước khi kịp lớn. Hãy cho mình một bộ não thứ hai, rồi để cái đầu thật của bạn được nhẹ, để nghĩ những việc chỉ riêng nó nghĩ được.