Đừng nói tiếng Anh sớm
Vì sao tôi bắt học trò xây đủ đầu vào trước khi cho nói.
Trăn trở đầu tiên của người học tiếng Anh thường là đi tìm môi trường để nói. Tôi cho là sai.
Có một em gái, tốt nghiệp đại học xong về quê xin việc ở công ty tư nhân. Làm một thời gian thấy kiến thức trường lớp dùng chẳng bao nhiêu, tiếng Anh thì ngày càng xuống dốc vì không dùng. Em ao ước giỏi tiếng Anh để vào công ty nước ngoài. Thế là từ miền Trung, em khăn gói vào Sài Gòn xin làm bồi bàn cho một nhà hàng chuyên khách nước ngoài, lương hai chục ngàn một giờ, với mục đích được nói chuyện với Tây để học.
Mấy tháng sau tôi hỏi, tiếng Anh sao rồi. Em nói em không luyện được nhiều, chỉ mấy câu tình huống dùng đi dùng lại hoài.
Đúng thôi. Người ta thuê em vào để làm việc, chủ nào để em đứng đó luyện tiếng Anh. Phục vụ khách, lấy tiền, xong quay sang khách khác. Khách cũng đâu rảnh mà ngồi trò chuyện với em. Cái môi trường em tưởng là cơ hội, hóa ra không phải.
Nhiều chuyện tương tự vậy: sang Philippines, lập câu lạc bộ nói tiếng Anh, săn cơ hội nói với người nước ngoài. Tôi nghĩ khi nền bạn chưa chắc thì mấy cái đó phí thời gian. Bạn cần đầu tư vào chính mình trước, tăng đầu vào, nghe cho nhiều, đọc cho nhiều. Tích đủ nghe và đọc rồi thì nói và viết, tức là đầu ra, tự khắc tốt.
Lúc đó hãy đi nói với người nước ngoài, lập club. Chứ đi sớm quá, gặp người giỏi thì đâm ra nghi ngờ năng lực bản thân, gặp người dở thì học luôn cái sai của họ. Ngay học trò nhà tôi, chưa đủ sáu tháng tích lũy nội công tôi không cho nói, chỉ cho đọc cho đúng đã. Bạn bè tôi từ nước ngoài về chơi, tôi cũng chỉ cho các em nghe. Trên sáu tháng mới khuyến khích nói. Chẳng vội chi. Lượng đủ thì chất mới cứng.
Nếu bạn muốn có người nghe, sửa và đi cùng từ nền âm, Speakout là nơi bạn có thể bắt đầu.
Tìm hiểu Speakout