ĐÀO THỊ HẰNG
Tiếng Anh
Bài 7 trên 16

Tiểu tiết làm nên chuyện

Cái làm nên trình độ nằm ở mấy tiểu tiết ai cũng lười để ý.

Đào Thị Hằng3 phút đọc

Người ta hay nghĩ giỏi tiếng Anh là nói cho nhiều, cho nhanh. Tôi thì thấy ngược lại. Cái làm nên chuyện lại nằm ở mấy tiểu tiết mà ai cũng lười để ý.

Trong nói, sai lầm thường gặp là nói nhanh, nói nhiều, nhưng người nghe không hiểu mình đang nói gì. Rồi loanh quanh cả chục năm phải quay lại học từ đầu, học lại cái trọng âm, cái âm cuối, phát cho đủ âm tiết. Trong viết cũng vậy. Người học hay viết câu cho dài, diễn đạt vòng vo như tiếng Việt, mà quên cái gốc là nói thẳng, viết gọn, và để ý tiểu tiết.

Tiểu tiết ở đây là gì. Là a, an, the. Là số ít số nhiều. Là thì quá khứ. Là lỗi chính tả. Nhìn thì dễ, nhưng luyện cho dùng đúng mất mấy năm trời. Đọc xong viết lại vẫn sai. Học qua loa thì không dùng được. Đến khi gửi bài cho người bản ngữ sửa, cả trang đỏ lòm vì đúng mấy chỗ tiểu tiết đó.

Không phải tự nhiên mà Pearson đưa Read Aloud, Repeat Sentence và Write from Dictation vào kỳ thi PTE. Ba phần này chiếm điểm cao nhất, hơn một phần ba bài thi, và chúng nhắm đúng vào hai nhóm tiểu tiết trong nói và viết mà tôi vừa kể.

Vậy vượt qua bằng cách nào. Tập nghe rồi chép lại chính tả. Nghe một câu, chép ra, so lại. Nó bắt cái tai bạn nghe cho tới cái âm cuối, và bắt cái tay bạn viết cho đúng cái mạo từ, cái số nhiều. Một mũi tên trúng cả hai đích, nói và viết. Cách này tôi nói đi nói lại nhiều lần, mà hiếm bạn chịu làm. Vì nó chậm, nó chán, nó không oai. Nhưng cái làm nên chuyện thường không oai.

Nếu bạn muốn có người nghe, sửa và đi cùng từ nền âm, Speakout là nơi bạn có thể bắt đầu.

Tìm hiểu Speakout
Đào Thị Hằng
Vì sự tự do của bạn