Danh sách khách hàng là tài sản lớn nhất, đừng để nó nằm trong nhà người khác
Bạn nghĩ bạn đang sở hữu khách hàng của mình. Thử một lần rút danh sách ra xem, bạn sẽ hiểu ai đang giữ nó.
Một buổi tối bạn ngồi tính lại. Bao nhiêu năm bán hàng, bao nhiêu người đã mua, đã nhắn tin, đã để lại số điện thoại. Bạn tự nhủ, mình có cả một tệp khách khổng lồ, đó là tài sản của mình.
Rồi bạn thử làm một việc đơn giản. Bạn muốn lấy toàn bộ danh sách đó ra, để một chỗ của riêng bạn. Bạn mở phần mềm thuê ngoài đang dùng. Bạn tìm nút tải về. Nút đó bị khoá sau gói cao hơn. Hoặc nó cho tải, nhưng thiếu nửa thông tin. Hoặc bạn tải được một file rối tinh, không đọc nổi.
Khoảnh khắc đó bạn hiểu một chuyện. Danh sách khách không nằm trong tay bạn. Nó nằm trong nhà người khác. Bạn chỉ được vào xem khi còn trả tiền thuê.
Sở hữu và được phép dùng là hai chuyện khác nhau
Bạn hay nhầm hai thứ này. Bạn đăng nhập được, bạn thấy tên khách, bạn nhắn được cho họ. Bạn tưởng đó là sở hữu. Không phải. Đó là được phép dùng.
Người cho thuê phần mềm có thể đổi luật bất cứ lúc nào. Họ tăng giá, bạn phải theo. Họ đóng cửa, bạn mất sạch. Họ khoá tài khoản vì một hiểu lầm, bạn ngồi chờ họ mở. Cả cơ nghiệp của bạn treo trên một tài khoản mà bạn không cầm chìa khoá gốc.
Danh sách khách là thứ khó gây dựng nhất. Mỗi cái tên trong đó là một người đã tin bạn đủ để đưa số điện thoại, đưa email, đưa tiền. Bạn mất nhiều năm mới có. Vậy mà nó lại đang cất trong kho của người lạ.
Dựng một kho của riêng bạn
Bạn không cần biết lập trình để làm việc này. Bạn chỉ cần đổi cách nghĩ.
Hãy tưởng tượng một cuốn sổ cái. Một cuốn duy nhất, của bạn, cất trong nhà bạn. Mỗi khi có một người mới, dù họ đến từ đâu, tên họ được ghi vào cuốn sổ này. Họ mua gì, mua khi nào, nhắn gì, thích gì, tất cả ghi vào đây. Đây là một chỗ trung tâm. Một nguồn sự thật duy nhất.
Các phần mềm bên ngoài vẫn cứ dùng. Phần mềm gửi tin, phần mềm bán hàng, phần mềm nhận thanh toán. Nhưng chúng chỉ là công cụ đi thuê. Mỗi khi có việc xảy ra ở đó, thông tin được sao một bản đổ về cuốn sổ của bạn. Sổ của bạn luôn đầy đủ nhất. Sổ của bạn không phụ thuộc vào việc bạn còn thuê phần mềm nào hay không.
Khi bạn làm chủ cuốn sổ này, mọi thứ đổi khác. Bạn muốn đổi sang phần mềm gửi tin khác, bạn mang danh sách đi được ngay. Bạn muốn gộp khách từ ba nơi lại thành một, bạn làm được, vì tất cả đã nằm chung một chỗ. Một phần mềm nào đó chết, bạn không mất khách, vì bản gốc vẫn nằm trong nhà bạn.
Một việc nhỏ bạn làm được tuần này
Bạn chưa cần dựng gì to. Bạn bắt đầu bằng một câu hỏi.
Hãy mở từng phần mềm bạn đang thuê. Với mỗi cái, hỏi một câu: nếu ngày mai chỗ này biến mất, mình còn giữ được danh sách khách không, và giữ ở đâu.
Viết câu trả lời ra giấy. Bạn sẽ thấy ngay lỗ hổng. Có thể toàn bộ khách của bạn đang nằm ở đúng một chỗ, và chỗ đó không phải của bạn. Chỉ cần nhìn thấy điều đó thôi, bạn đã đi trước phần lớn mọi người.
Rồi làm bước tải về. Vào phần mềm chính, tìm mục tải danh sách, kéo về một file lưu trong máy bạn. Đặt tên rõ ràng, ghi ngày tháng. Đó là bản sao đầu tiên của cuốn sổ. Thô sơ thôi, nhưng nó là của bạn. Lần đầu tiên, một bản danh sách khách nằm trong nhà bạn, không phải nhà người khác.
Làm chủ cái gốc, thuê cái ngọn. Dữ liệu khách là cái gốc. Đừng để nó ngủ trong kho người lạ.
Nếu bạn muốn tôi kể tiếp cách biến file thô đó thành một cuốn sổ sống, tự cập nhật mỗi khi có khách mới, hãy nhắn cho tôi biết. Tôi sẽ viết bài sau về đúng chuyện này.
Nếu bạn cũng đang xây một thứ gì đó của riêng mình, hãy nhắn Hằng một câu.