ĐÀO THỊ HẰNG
Tự xây Hệ thống
Phần 9 trên 12

Việc gì cần chờ, để máy nhớ giùm bạn

Bạn không bỏ rơi khách vì vô tâm. Bạn bỏ rơi khách vì bạn quên.

Đào Thị Hằng6 phút đọc

Có một khách tôi nhớ mãi.

Chị nhắn hỏi rất kỹ. Tôi trả lời nhiệt tình. Chị bảo để về suy nghĩ thêm vài hôm. Tôi nói dạ chị cứ từ từ. Rồi tôi bận. Một việc chồng lên một việc. Ba hôm thành ba tuần. Đến lúc tôi sực nhớ ra chị, mở lại tin nhắn thì chị đã học chỗ khác rồi.

Chị không giận tôi. Chị chỉ tưởng tôi không quan tâm. Mà thật ra tôi có quan tâm. Tôi chỉ quên.

Bạn hãy thành thật. Bao nhiêu khách của bạn đã rơi mất chỉ vì bạn quên nhắn lại đúng lúc.

Nuôi khách là chuyện của thời điểm

Ít ai mua ngay lần đầu. Người ta cần thời gian. Người ta cần bạn quay lại, nhẹ nhàng, đúng lúc.

Khách vừa để lại số, hôm nay bạn chào. Hai ngày sau bạn nhắc một câu, hỏi họ còn thắc mắc gì không. Bảy ngày sau bạn hỏi thăm, kể thêm một câu chuyện. Không hối thúc. Chỉ là có mặt, đều đặn, để họ biết bạn còn nhớ họ.

Khách không rời bạn vì bạn bán dở. Khách rời bạn vì bạn biến mất giữa chừng.

Nghe qua thì đơn giản. Nhắc sau hai ngày, hỏi thăm sau bảy ngày. Nhưng bạn thử nhân lên. Hôm nay bạn có năm khách mới. Mai thêm bảy. Mốt thêm bốn. Mỗi người một cái đồng hồ riêng, đếm ngày riêng. Bạn phải nhớ ai tới ngày nào, ai cần nhắc gì.

Đầu người không làm nổi việc đó. Bạn sẽ nhớ được vài người. Còn lại rơi hết. Không phải vì bạn tệ. Vì bạn là người, mà người thì quên.

Cái bộ hẹn giờ làm giùm bạn

Đây là lúc hệ thống đỡ cho bạn.

Bạn hình dung một cuốn sổ hẹn biết tự lật trang. Mỗi khi có việc cần chờ, bạn ghi vào sổ: hai ngày nữa, nhắc chị này một câu. Bảy ngày nữa, hỏi thăm anh kia. Bạn ghi xong thì quên đi cũng được. Cuốn sổ tự đếm ngày.

Đủ hai ngày, nó tự mở trang, tự bật ra việc cần làm, và cái người máy của bạn gửi câu nhắn đó đi. Đủ bảy ngày, nó lại bật tiếp việc kia. Bạn không phải nhớ gì cả. Bạn chỉ cần dặn nó một lần lúc khách vừa vào.

Cái đó người ta gọi là bộ hẹn giờ. Nói cho dễ hiểu, nó là chỗ để bạn gửi gắm những việc chưa tới lúc làm. Việc nào cần chờ, bạn đẩy sang đó. Nó nằm im, đếm đủ giờ, rồi tự chạy.

Điều hay là thế này. Câu chữ vẫn là của bạn. Bạn viết trước câu nhắc, câu hỏi thăm, đúng giọng bạn. Khách nhận được vẫn thấy ấm, vẫn thấy như bạn đang nhớ tới họ. Mà bạn thì không phải căng đầu nhớ từng cái mốc.

Không một ai rơi rớt nữa. Người vào hôm nay, người vào tháng sau, ai cũng được chăm theo đúng nhịp, đều như nhau.

Một việc nhỏ bạn làm được hôm nay

Bạn chưa cần dựng bộ hẹn giờ vội. Hôm nay bạn chỉ cần nhìn cho rõ cái nhịp của mình.

Bạn lấy một tờ giấy. Viết ra ba mốc thời gian bạn muốn quay lại với một khách mới. Ví dụ: ngày đầu chào, ngày thứ hai nhắc, ngày thứ bảy hỏi thăm. Cạnh mỗi mốc, viết luôn câu bạn muốn nói.

Vậy là bạn vừa vẽ xong cái nhịp chăm khách của riêng mình. Sau này bạn chỉ việc giao cái nhịp đó cho bộ hẹn giờ giữ. Nó nhớ giùm bạn, mãi mãi, không quên một ai.

Bạn thấy không. Việc khó không phải là máy móc. Việc khó là bạn chưa bao giờ ngồi xuống viết ra cái nhịp của mình. Bạn cứ để nó trong đầu, rồi đầu bạn đầy quá, nó rơi.

Ngày xưa tôi tưởng chăm khách giỏi là người có trí nhớ tốt. Giờ tôi hiểu chăm khách giỏi là người biết cái gì nên nhớ trong đầu, cái gì nên giao cho máy nhớ giùm.

Nếu bạn cũng hay áy náy vì để khách chờ, thử viết ra ba mốc chăm khách của bạn hôm nay. Chỉ ba dòng. Bạn sẽ nhẹ đi nhiều.

Nếu bạn cũng đang xây một thứ gì đó của riêng mình, hãy nhắn Hằng một câu.

Đào Thị Hằng
Vì sự tự do của bạn