Tự gửi email cho hàng nghìn người mà không thuê nền tảng đắt tiền
Bạn tưởng gửi email cho nhiều người là phải thuê nền tảng đắt. Cái bạn thật sự cần làm chủ không phải phần mềm, mà là cái ống dẫn thư.
Bạn có một danh sách mấy nghìn người từng quan tâm tới mình. Bạn muốn gửi cho họ một lá thư. Một lời hỏi thăm, một chia sẻ, một lời mời.
Bạn mở phần mềm thuê ngoài đang dùng để gửi thư. Bạn nhìn bảng giá. Càng nhiều người nhận, càng đắt. Đến một mức, con số làm bạn chùn tay. Bạn nghĩ, hay là gửi ít thôi. Hay là thôi không gửi nữa. Danh sách quý giá của bạn nằm im, vì mỗi lần chạm vào nó lại tốn một khoản.
Rồi có lần bạn gửi được, nhưng thư của bạn rơi vào hộp thư rác. Bạn viết cả buổi, chăm chút từng câu, mà không ai đọc. Vì máy của người ta đọc địa chỉ gửi, thấy lạ, thấy giống thư quảng cáo hàng loạt, nên gạt vào thùng rác thay cho họ.
Hai chuyện đó làm bạn nản. Nhưng gốc rễ của cả hai không phải là bạn thiếu tiền thuê. Gốc rễ là bạn chưa làm chủ cái ống dẫn thư của mình.
Gửi thư giống như chuyển hàng
Hãy tưởng tượng bạn cần gửi mấy nghìn gói hàng. Bạn có hai cách.
Cách thứ nhất, bạn thuê trọn gói một dịch vụ. Họ lấy hàng, dán tem, giao đi. Tiện, nhưng bạn trả theo từng gói. Càng nhiều gói càng tốn. Và bạn giao mọi thứ cho họ, kể cả cái tên người gửi in trên gói.
Cách thứ hai, bạn tự làm chủ khâu gửi. Bạn vẫn nhờ một nhà xe chở giùm, vì bạn không tự lái xe đi khắp nơi được. Nhưng danh sách người nhận là của bạn. Tên người gửi là tên bạn. Nội dung là chữ của bạn. Bạn chỉ thuê đúng cái xe, không thuê cả cái đầu.
Email cũng vậy. Cái bạn cần làm chủ không phải một phần mềm hào nhoáng. Bạn cần làm chủ ba thứ.
Ba thứ bạn cần giữ trong tay
Thứ nhất, thư phải vào được hộp thư người ta đọc thật, không rơi vào rác. Việc này không phải may rủi. Nó phụ thuộc vào việc bạn có khai báo đàng hoàng để máy bên kia tin rằng thư này đúng là từ bạn, không phải kẻ giả danh. Khai báo một lần, làm cho tử tế, thư của bạn được tin.
Thứ hai, thư phải mang tên miền của bạn. Địa chỉ gửi là tên nhà bạn, không phải tên đi mượn của một dịch vụ chung. Người nhận nhìn địa chỉ là biết bạn. Lần sau họ thấy tên đó, họ mở ra đọc, vì họ nhớ bạn.
Thứ ba, thư phải là giọng của bạn. Không phải mẫu có sẵn, không phải văn quảng cáo khô cứng. Bạn viết như đang nhắn cho một người bạn quý. Một người đọc thư, thấy như bạn đang ngồi nói chuyện với riêng họ.
Ba thứ này không nằm trong bảng giá của ai cả. Chúng nằm trong tay bạn. Cái xe chở thư thì bạn thuê, và có những cách thuê rẻ hơn nhiều so với thuê trọn gói. Nhưng cái ống dẫn, cái danh sách, cái tên, cái giọng, tất cả là của bạn và không ai lấy đi được.
Một việc nhỏ bạn làm được tuần này
Bạn chưa cần gửi cho mấy nghìn người vội. Bạn thử một việc nhỏ trước.
Hãy tự gửi cho chính mình một lá thư từ địa chỉ mang tên miền của bạn. Rồi mở hộp thư ra xem. Nó vào hộp thư chính hay rơi vào rác. Nó hiện tên bạn hay hiện một cái tên lạ. Chỉ một lần thử đó, bạn thấy ngay ống dẫn của mình đang khoẻ hay đang hỏng.
Rồi viết thử một lá thư ngắn cho khách, bằng đúng giọng bạn nói ngoài đời. Đọc to lên. Nghe có tự nhiên như bạn đang ngồi với họ không. Nếu nghe còn cứng, sửa lại cho mềm. Bạn chưa gửi đi cũng được. Chỉ tập viết cho ra giọng mình.
Làm chủ cái gốc, thuê cái ngọn. Đường thư đi là cái gốc. Đừng để mỗi lá thư gửi ra lại phải xin phép và trả tiền cho nhà người khác.
Nếu bạn muốn tôi chỉ cách khai báo tên miền cho thư luôn vào hộp inbox, và cách thuê đúng cái xe chở thư giá nhẹ, hãy nhắn tôi. Tôi sẽ viết bài tiếp về đúng chuyện này.
Nếu bạn cũng đang xây một thứ gì đó của riêng mình, hãy nhắn Hằng một câu.