Nổ ra rồi hối hận: làm bạn với cơn giận
Không đè nén, không bùng nổ, có một con đường thứ ba
Bảy giờ tối, bếp đang dở tay, con thì mè nheo, điện thoại reo việc công ty, và chồng đi ngang hỏi một câu vô thưởng vô phạt: "sao giờ này chưa có cơm?". Chỉ vậy thôi. Mà như một que diêm rơi vào can xăng. Chị nghe giọng mình vống lên, những câu nói bắn ra sắc như mảnh chai, cả những chuyện cũ từ năm nào cũng bị lôi ra. Con nín thinh. Chồng sập cửa. Căn bếp im re, chỉ còn tiếng nồi sôi.
Và rồi cái phần quen thuộc nhất của kịch bản kéo đến: hối hận. Chị đứng đó, tự hỏi người vừa gào lên ấy là ai. Chị đâu muốn thành người như vậy. Chị thề lần sau sẽ nhịn. Và chị nhịn thật, nhịn giỏi, nhịn thêm ba tuần nữa. Cho đến que diêm tiếp theo.
Vòng lặp nén và nổ
Với cơn giận, hầu hết chúng ta chỉ được dạy hai cách, và cả hai đều khổ.
Cách thứ nhất là đè nén. Nuốt vào, cười cho qua, "thôi chấp làm gì". Người ngoài khen mình hiền. Nhưng cơn giận bị nuốt không tiêu đi đâu cả. Nó xuống kho, nằm đó, cộng dồn với những cơn trước. Và nó tính lãi.
Cách thứ hai là bùng nổ. Xả ra hết cho nhẹ. Nhẹ thật, được vài phút. Rồi nhìn mặt con, nhìn cái cửa đóng, cái nhẹ ấy đổi thành một thứ nặng hơn nhiều: xấu hổ và tội lỗi. Tội lỗi lại đẻ ra một lời thề nhịn. Lời thề nhịn lại chất thêm kho. Nén và nổ, hóa ra không phải hai cách khác nhau, mà là hai nửa của cùng một vòng lặp.
Muốn ra khỏi vòng ấy, phải thấy một điều mà lúc đang giận rất khó thấy: cơn giận hiếm khi là chuyện của que diêm. Nó là chuyện của can xăng.
Dưới cơn giận thường có một nỗi đau
Tâm lý học có một cách nhìn rất đáng đồng tiền: giận thường là cảm xúc đứng ra ngoài mặt, che cho một cảm xúc khác mềm hơn nằm dưới. Dưới cơn giận vì câu "sao chưa có cơm" có thể là tủi thân: mình cũng đi làm cả ngày, sao mọi việc nhà mặc định là của mình. Dưới cơn giận với đứa con lề mề có thể là nỗi sợ: sợ con hư, sợ mình dạy con thất bại. Dưới cơn giận với chồng có thể là nỗi buồn dài: mình không được nhìn thấy, không được cảm ơn, cô đơn ngay trong nhà mình.
Tủi thân, sợ, buồn, những thứ ấy mềm và dễ tổn thương quá, nói ra sợ bị xem thường. Nên tâm mình cử cơn giận ra thay, vì giận trông mạnh mẽ hơn. Chỉ tiếc là người đối diện chỉ thấy lửa, không thấy nỗi đau đằng sau, nên họ đáp lại lửa bằng lửa. Và nỗi đau thật thì vẫn chưa bao giờ được nghe.
Cơn giận là người lính gác đứng trước một vết thương. Muốn lành, phải hỏi thăm vết thương, không phải đánh nhau với lính gác.
Ôm cơn giận như mẹ bế con khóc
Thầy Thích Nhất Hạnh có một hình ảnh mà tôi thấy đúng mãi: khi cơn giận khởi lên, đừng đè nó, cũng đừng trút nó ra, mà hãy dùng chánh niệm ôm lấy nó, như người mẹ nghe con khóc thì bế con lên, dịu dàng, chưa cần biết vì sao nó khóc.
Người mẹ không quát đứa bé "nín ngay", cũng không mặc kệ nó gào. Bà bế nó, và trong vòng tay đó đứa bé dịu dần, rồi bà mới tìm hiểu xem nó đói hay đau. Với cơn giận của mình, ta có thể làm y như vậy: khi thấy lửa bốc lên, quay về với hơi thở, thầm nhận diện "à, cơn giận đang có mặt trong mình", và thở cùng nó thay vì hành động theo nó. Không cần cơn giận biến mất ngay. Chỉ cần nó được bế.
Trong Vipassana, ta còn thấy thêm một điều nữa khi quan sát: cơn giận không phải một khối đặc. Nó là những đợt sóng cảm giác trên thân, nóng ở mặt, dồn ở ngực, siết ở hàm, và như mọi cảm giác, nó dâng lên rồi dịu xuống. Đỉnh sóng thường chỉ kéo dài rất ngắn. Nếu mình đừng đổ thêm dầu bằng những ý nghĩ kết tội, sóng tự hạ. Cái ta cần không phải là sức mạnh để dẹp cơn giận, mà là khả năng đứng vững qua vài chục giây sóng cao nhất.
Khoảng dừng, tài sản quý nhất
Giữa lúc que diêm rơi và lúc mình mở miệng, có một khe hở rất hẹp. Tâm lý học và thiền tập gặp nhau đúng ở khe hở đó: giữa kích thích và phản ứng có một khoảng dừng, và tự do của mình nằm trong khoảng ấy.
Người chưa tập thì khe hở gần như bằng không, diêm rơi là lửa bén. Người tập rồi thì khe hở rộng dần: kịp nhận ra "mình đang giận" trước khi thành lời. Đừng coi thường cái nhận ra ấy. Gọi tên được cảm xúc đang diễn ra, tự nó đã hạ nhiệt cảm xúc xuống một phần, vì khoảnh khắc mình quan sát cơn giận, mình đã không còn hoàn toàn là nó nữa.
Và xin nói rõ một chỗ hay bị hiểu sai: làm bạn với cơn giận không có nghĩa là hết được quyền giận, càng không có nghĩa là nhịn cho qua chuyện. Có những cơn giận rất chính đáng, nó báo cho ta biết ranh giới của mình đang bị giẫm. Điều ta tập không phải là câm lặng, mà là nói được điều cần nói khi lửa đã hạ, bằng giọng của người muốn được hiểu thay vì muốn ăn thua. Nói lúc còn sôi thì thành mảnh chai. Nói khi đã dịu thì thành lời thật, và lời thật mới có cơ may được nghe.
Một điều nhỏ bạn có thể thử
Lần tới, khi thấy lửa bốc lên ngực, thử giao cho mình đúng một việc: một hơi thở trước khi mở miệng.
Chỉ một hơi. Thở vào, biết là mình đang thở vào. Thở ra dài hơn một chút. Trong hơi thở đó, thầm gọi tên: "giận đang ở đây". Nếu được, để ý xem nó đang nằm chỗ nào trên thân, ngực, mặt, hay hai bàn tay.
Một hơi thở không dập được đám cháy, nhưng nó chen được vào giữa que diêm và can xăng. Nhiều khi chỉ cần vậy: câu nói bắn ra chậm lại ba giây, và ba giây đó đủ để nó đổi từ "anh lúc nào cũng vậy" thành "em đang mệt lắm, em cần anh phụ một tay".
Nếu hôm nào trượt, vẫn nổ, thì ôm luôn cả cái hối hận, cũng bằng cách ấy. Người tập làm bạn với cơn giận không phải người không bao giờ nổ. Là người sau mỗi lần, quay về sớm hơn một chút.
Một câu để mang theo
Cơn giận của bạn không phải kẻ thù, cũng không phải bằng chứng bạn là người mẹ tồi, người vợ dữ. Nó là tiếng khóc của một chỗ đau chưa được hỏi thăm, có khi đã đợi từ rất lâu. Đừng xây thêm đập để nén nó, cũng đừng để nó tràn qua nhà. Tập bế nó lên, mỗi lần một hơi thở.
Bạn không cần trở thành người hết giận. Bạn chỉ cần trở thành người mà cơn giận có thể tin để dịu xuống trong tay. Chậm thôi, nhưng mỗi khoảng dừng bạn giành lại được là một lần cả nhà, và chính bạn, được ở trong một căn bếp ấm hơn.
Nguồn tham khảo
- Thích Nhất Hạnh, thực hành ôm ấp cơn giận bằng chánh niệm, diễn giải theo tinh thần, không trích nguyên văn.
- Tâm lý học: cảm xúc thứ cấp và cảm xúc gốc; khoảng dừng giữa kích thích và phản ứng; tác dụng của việc gọi tên cảm xúc, diễn giải phổ thông.
- Vipassana theo truyền thống S. N. Goenka: quan sát cảm thọ thay vì phản ứng theo nó.
Bài viết là chia sẻ tri thức và trải nghiệm, không thay thế cho tư vấn y tế, tâm lý hay pháp lý chuyên môn. Nếu bạn đang trong khủng hoảng hoặc có ý nghĩ làm hại bản thân, xin tìm tới chuyên gia hoặc một đường dây hỗ trợ gần bạn.
Nếu bạn muốn trò chuyện, hãy nhắn Hằng một câu. Bạn không phải đi một mình.