Trầm cảm sau sinh: khi niềm vui không đến như mình tưởng
Bạn không phải người mẹ tồi. Bạn đang cần được giúp, và điều đó rất khác nhau
Ai cũng bảo đây phải là quãng hạnh phúc nhất đời người phụ nữ. Đứa con bạn mong chờ đã nằm trong tay. Người ta tới thăm, cười nói, chúc mừng. Còn bạn, giữa tất cả những điều đó, thấy một thứ mình không dám kể với ai: trống rỗng. Bạn khóc mà không rõ vì sao. Bạn nhìn con và không thấy dâng lên cái tình mẫu tử như phim ảnh vẫn tả, có khi chỉ thấy sợ, thấy kiệt, thấy muốn trốn đi đâu đó một mình. Rồi bạn tự kết tội: mình là loại mẹ gì vậy.
Nếu bạn đang ở trong những dòng này, xin đọc chậm điều sau đây, vì nó là điều thật nhất của cả bài: bạn không phải người mẹ tồi. Rất có thể bạn đang gặp một tình trạng có tên, phổ biến hơn bạn nghĩ rất nhiều, và giúp được.
Nó có tên, và nó không phải là con người bạn
Sau sinh, cơ thể người phụ nữ đi qua một cơn địa chấn: nội tiết thay đổi đột ngột, mất ngủ triền miên, cơ thể còn đau, nhịp sống đảo lộn hoàn toàn. Trên nền đó, nhiều người mẹ rơi vào vài ngày chông chênh, dễ khóc, dễ tủi, rồi tự nó dịu đi khi cơ thể dần ổn.
Nhưng ở không ít người, cái chông chênh đó không dịu mà sâu xuống và kéo dài: buồn nặng hầu như cả ngày, mất hết hứng thú, khóc nhiều, lo âu quá mức về con hoặc ngược lại thấy tê liệt xa cách với con, ăn ngủ rối loạn vượt cả mức "có con nhỏ", những ý nghĩ tự kết tội dai dẳng. Đó là hướng của trầm cảm sau sinh, một tình trạng sức khỏe, không phải một khuyết điểm nhân cách.
Xin nhấn mạnh chữ "sức khỏe". Không ai bảo người mẹ bị băng huyết là "thiếu ý chí". Trầm cảm sau sinh cũng thuộc về thân thể và não bộ như thế. Nó không xảy ra vì bạn yếu đuối, không phải vì bạn thương con chưa đủ, càng không phải quả báo của bất cứ điều gì. Nó xảy ra với cả những người mẹ mong con nhất, chuẩn bị kỹ nhất, thương con nhất.
Việc bạn chưa cảm được niềm vui không có nghĩa là bạn không có tình thương. Nó có nghĩa là bạn đang bệnh và cần được giúp. Hai điều đó khác nhau hoàn toàn.
Vì sao người mẹ Việt thường im lặng chịu
Ở mình, người mẹ mới sinh chịu một áp lực kép. Một mặt là hình ảnh "mẹ tròn con vuông", ai hỏi cũng phải cười, phải nói hạnh phúc lắm. Mặt khác là cả một dàn đánh giá quanh chuyện sữa, chuyện chăm con, chuyện kiêng cữ, khiến chị luôn trong tư thế bị chấm điểm. Trong không khí đó, nói ra "tôi thấy trống rỗng, tôi không thấy vui" nghe như một lời thú tội. Nên hầu hết các chị nuốt vào, gồng tiếp, và chìm sâu hơn trong im lặng.
Có chị còn bị chính người nhà gạt đi: "sinh xong ai chẳng mệt", "sướng thế còn kêu gì", "cố lên vì con". Những câu đó, dù không ác ý, giống như bảo người đang đuối nước rằng ai bơi chẳng mỏi tay. Nếu bạn đã từng nghe chúng và thấy mình càng cô đơn hơn, thì vấn đề nằm ở câu nói, không nằm ở bạn.
Điều cần làm: nói ra, và đi khám
Con đường ra khỏi chỗ này không đi qua việc gồng giỏi hơn. Nó đi qua hai việc giản dị mà cần can đảm.
Thứ nhất, nói thật với một người. Chồng, mẹ, chị em, một người bạn, bất kỳ ai bạn tin. Không cần trình bày mạch lạc, chỉ cần một câu: "Em đang không ổn. Em cần được giúp." Người mẹ mới sinh không được thiết kế để một mình lo một đứa trẻ sơ sinh cộng thêm việc nhà cộng thêm kỳ vọng của mọi người. Xin giúp đỡ, nhờ người bế con để ngủ một giấc, không phải là kém cỏi, đó là điều đáng lẽ phải có sẵn.
Thứ hai, và quan trọng nhất: đi khám. Nếu sự nặng nề kéo dài quá vài tuần, hoặc bất cứ lúc nào bạn thấy mình không kham nổi, hãy tới bác sĩ, nói thật những gì đang diễn ra trong lòng, đúng như nó là. Trầm cảm sau sinh là tình trạng mà y học hiểu và có cách hỗ trợ, từ trị liệu tâm lý tới những can thiệp khác do bác sĩ quyết định. Đi khám sớm không phải làm quá; nó y hệt việc đi khám khi vết mổ có dấu hiệu nhiễm trùng, càng sớm càng nhẹ.
Và phần này xin viết cho người thân đang đọc: điều chị ấy cần từ anh và gia đình không phải lời khuyên "cố lên", mà là được ngủ, được ăn, được đỡ việc, được nghe mà không bị phán xét, và được đưa đi khám khi cần. Một người mẹ được cả nhà đỡ trong những tháng này sẽ hồi phục khác hẳn một người mẹ bị bỏ lại một mình với cái gồng.
Nếu có những ý nghĩ làm bạn sợ
Một số người mẹ trong giai đoạn này có những ý nghĩ khiến chính mình hoảng sợ: ý nghĩ làm hại bản thân, hoặc những hình ảnh đáng sợ liên quan tới con. Nếu điều đó đang xảy ra với bạn, xin biết hai điều: bạn không phải người xấu vì có những ý nghĩ đó, và đây là lúc cần tìm trợ giúp y tế ngay, hôm nay, không chờ. Hãy nói ngay với người thân tin cậy và tới cơ sở y tế. Đây là việc khẩn như mọi cấp cứu khác của cơ thể, và người ta sẽ giúp bạn, không phán xét bạn.
Khi bạn cần được đỡ ngay
Ngôi nhà Bình yên (Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam)
Tư vấn và nơi tạm lánh miễn phí cho phụ nữ, trẻ em bị bạo lực. Đường dây nóng hoạt động 24/7.
Gọi 1900 969 680Tổng đài Quốc gia Bảo vệ Trẻ em
Miễn phí, 24/7, tiếp nhận thông tin và hỗ trợ về bạo lực, xâm hại, và các vấn đề liên quan tới trẻ em và gia đình.
Gọi 111Nếu bạn hoặc con bạn đang gặp nguy hiểm ngay lúc này, hãy gọi 113 hoặc tới nơi an toàn gần nhất trước. Nếu bạn có ý nghĩ làm hại bản thân, xin tìm tới bác sĩ, chuyên gia tâm lý, hoặc một người bạn tin cậy ngay hôm nay.
Một điều rất nhỏ cho hôm nay
Nếu cả bài này chỉ đọng lại được một việc, xin là việc này: hôm nay, nói thật với một người rằng bạn đang không ổn.
Không cần giải thích dài. Chỉ một tin nhắn: "Em dạo này nặng lắm, em cần người nói chuyện." Sự im lặng là đồng minh lớn nhất của trầm cảm; một câu nói thật là vết nứt đầu tiên trên bức tường của nó. Và nếu trong nhiều tuần rồi bạn vẫn thấy chìm, hãy cho mình một cái hẹn đi khám, như một món quà cho cả bạn và con.
Một điều để bạn giữ lấy
Giai đoạn này không phải là con người thật của bạn, và nó không kéo dài mãi. Với sự giúp đỡ đúng, những người mẹ đi qua trầm cảm sau sinh hồi phục, và tình gắn bó với con, thứ hôm nay bạn sợ mình không có, sẽ lớn dần lên cùng những ngày bạn khỏe lại. Tình mẫu tử không phải lúc nào cũng ập tới như thác; với nhiều người, nó tới như nước ngấm, chậm, và bền.
Con bạn không cần một người mẹ lúc nào cũng tràn ngập niềm vui. Con cần mẹ của con được khỏe, được giúp, được thương. Đi tìm sự giúp đỡ, vì thế, là việc đầu tiên bạn làm cho con, và cho chính người phụ nữ đang cần được dịu dàng nhất lúc này: bạn.
Nguồn tham khảo
- Kiến thức phổ thông về sức khỏe tâm thần chu sinh: trầm cảm sau sinh là tình trạng phổ biến, có thể hỗ trợ và điều trị được, theo tài liệu của các tổ chức y tế.
- Phân biệt dân gian giữa trạng thái buồn thoáng qua sau sinh và trầm cảm kéo dài chỉ mang tính định hướng; chẩn đoán thuộc về bác sĩ.
- Bài viết không thay thế thăm khám, chẩn đoán hay điều trị y khoa.
Bài viết là chia sẻ tri thức và trải nghiệm, không thay thế cho tư vấn y tế, tâm lý hay pháp lý chuyên môn. Nếu bạn đang trong khủng hoảng hoặc có ý nghĩ làm hại bản thân, xin tìm tới chuyên gia hoặc một đường dây hỗ trợ gần bạn.
Nếu bạn muốn trò chuyện, hãy nhắn Hằng một câu. Bạn không phải đi một mình.