Tự làm chủ, tự dựng bộ máy vận hành và tự động hoá bằng AI, để một người vẫn chạy được cả một cơ ngơi.
Dành cho người làm một mình: freelancer, người bán hàng, người dạy học, người khởi sự nhỏ. Giúp bạn bớt rối, bớt phụ thuộc phần mềm thuê, và dùng AI đúng chỗ. Muốn dựng hệ thống từ đầu, đọc loạt Tự xây Hệ thống.
Mười hai bài dắt tay bạn tự dựng bộ máy vận hành và tự động hoá bằng AI, không cần biết code.
Cho học trò đi buôn sầu riêng để hiểu: dám làm, dám sai, dám sửa.
Apply học bổng cũng là một quá trình bán thân, kể từ chuyện bán mắm.
Từ ba năm chạy mắm Thuyền Nan: bền vững là loạt lựa chọn nhỏ, chậm hơn nhưng đi được đường dài.
Vì sao người đi làm giỏi tiếng Việt lại co rúm khi phải nói tiếng Anh.
Đầu là xưởng, không phải kho. Vì sao tôi thôi giữ mọi thứ trong đầu, và giao việc nhớ cho AI.
AI viết đỡ được cái xác, không viết đỡ được cái hồn. Cách tôi dùng AI để viết mà vẫn giữ giọng mình.
Bạn sợ hai chữ ra lệnh vì nghĩ phải biết code. Thật ra nó chỉ là biết dặn việc cho rõ.
Việc lặp đẩy cho AI, việc quyết giữ cho mình. Cái ranh giới quyết định bạn rảnh tay hay chết chìm.
Cái gì hữu ích quá thì người ta dễ tin quá. Chỗ nào tin AI được, chỗ nào phải tự kiểm.
Người một mình không thể online hai mươi tư giờ. Nhưng khách thì nhắn bất cứ lúc nào.
Người một mình phải học suốt mà không có thời gian. AI đọc giùm, bạn đi sâu chỗ đáng.
Bạn báo giá theo giờ, nên trần thu nhập của bạn chính là số giờ trong ngày. Cái bẫy nằm ở đó.
Người một mình không có quỹ dự phòng dày. Đốt tiền trước khi có doanh thu là cách chết nhanh nhất.
Bán dịch vụ là bán giờ, mà một người chỉ có hai mươi tư giờ. Sản phẩm số là cách tách thu nhập khỏi thời gian.
Người ta bán cho bạn giấc mơ kiếm tiền khi ngủ. Có một phần thật trong đó, và một phần bẫy.
Người làm một mình là mọi phòng ban cộng lại. Kiệt sức không phải do làm nhiều, mà do làm không nhịp và không ranh giới.
Khi không có ai quản, tự do rất dễ thành trôi dạt. Kỷ luật là một hệ thống, không phải một cơn ý chí.
Không có ai để cãi lại mình, người một mình dễ hoặc do dự mãi, hoặc bốc đồng làm liều. Cả hai đều nguy.
Thuê sớm quá thì gánh lương khi chưa đủ tiền. Thuê muộn quá thì tự kẹt và kiệt. Câu hỏi không phải khi nào, mà là thuê cho việc gì.